Chương 12.1: Dạy dỗ kẻ ác

Sáng sớm hôm sau, Bảo thúc đến Mai phủ báo tin cho Triệu Thiến rằng có một thương hộ lớn muốn mua lại tòa nhà. Triệu Thiến dùng xong bữa sáng thì xuất môn.

Về đến tòa nhà, chờ một lúc lâu mà không thấy bóng người đâu, Triệu Thiến nổi giận với Bảo thúc: “Sao còn chưa tới? Ngươi đang đùa giỡn ta đấy à?”

Bảo thúc giả vờ hoảng hốt: “Tiểu nhân không dám đùa phu nhân. Ông chủ đó còn đặt trước một trăm lượng bạc, làm sao có chuyện không tới được? Hay là chờ thêm chút nữa xem sao.”

Triệu Thiến sờ túi tiền, thấy bên trong có hai thỏi bạc nặng tay, nghĩ bụng cũng có lý. Nàng ta bèn khoanh tay trước ngực, lẩm bẩm chửi đôi câu, rồi tiếp tục đứng chờ bên cạnh cặp sư tử đá trước cửa.

Bảo thúc bước tới, nói: “Phu nhân, hay là để tiểu nhân đi lấy cho ngài cái ghế. Ngài ngồi chờ cho đỡ mỏi.”

Triệu Thiến liếc nhìn bộ dạng xum xoe của Bảo thúc, khóe môi cong lên một nụ cười khinh miệt, hất cằm ra hiệu. Bảo thúc lĩnh mệnh, đi vào gian gác cổng lấy một chiếc ghế, rồi mang xuống thềm đá. Mọi việc vốn trôi chảy, nhưng đến bậc cuối cùng, chân ông bỗng trượt một cái. Cả người không giữ được thăng bằng mà bổ nhào về phía Triệu Thiến, khiến nàng ta giật mình hét lên.

Triệu Thiến suýt nữa bị va ngã, sau khi ổn định thân hình xong liền giơ tay tát cho Bảo thúc một cái thật mạnh, giận dữ mắng: “Cái đồ lão bất tử không có mắt, thật chẳng hiểu Mai Viễn Đạo trước kia nhìn trúng ngươi ở điểm nào. Cái đồ chó săn rách nát kia, mới mấy năm làm quản gia mà tưởng mình là nhân vật gì chắc?”

Bảo thúc bị mắng đến đỏ bừng cả mặt, lúng túng không biết phải nói gì, lại bị nha hoàn theo hầu bên người Triệu Thiến đẩy ra một bên. Nha hoàn kia ra vẻ xun xoe, mang ghế cho Triệu Thiến, cũng tiện thể đoạt luôn công lao về phần mình.

Bảo thúc đành thở dài, lùi về một góc, làm ra vẻ bị mắng đến nỗi không dám hé lời, rồi tránh ra sau xe ngựa của Triệu Thiến. Sau khi xác định xung quanh không có ai chú ý, ông mới dựa vào xe, cúi đầu nhìn vật trong lòng bàn tay.

Đó chính là món đồ mà Dung Ngâm Sương nhờ ông tìm cách lấy từ bên hông Triệu Thiến . Tuy không rõ nàng định làm gì, nhưng Bảo thúc vẫn đồng ý giúp một phen. Dù sao ông cũng đã không định tiếp tục ở lại Mai gia, mà Dung Ngâm Sương lại hứa cho ông một số bạc để rời đi, còn có thể tiện tay cho Triệu Thiến một trận giáo huấn.

Không phải vì tiền, mà chỉ cần có thể trút được cơn tức trong lòng, dạy dỗ nữ nhân vô lý ấy một lần, thì bảo ông làm gì cũng được.

Chờ thêm một lát, mọi người mới thấy có một chiếc xe ngựa chạy tới từ đầu hẻm. Triệu Thiến đứng dậy khỏi ghế, đợi đến khi xe dừng lại, thì thấy một mã phu nhảy xuống, nói với nàng ta: “Phu nhân, lão gia nhà ta lập tức sẽ đến. Ta đến báo trước để người hầu chuẩn bị trà nước cho chu đáo. Lão gia chúng ta muốn uống Bích Loa Xuân tươi mới, đừng đem mấy thứ cũ kỹ ra gạt người.”

Nói xong, mã phu nhảy lại lên xe, quay đầu ngựa đi mất.

Triệu Thiến nhìn theo hướng xe ngựa khuất bóng, cảm thấy có phần khó hiểu. Đây là lần đầu tiên nàng ta gặp loại người như thế, chưa đàm phán chuyện mua bán gì, đã dám ra yêu sách đủ điều. Thật đúng là xem mình như bậc đại gia!

Trong lòng tuy nghẹn một bụng tức, nhưng ngoài miệng Triệu Thiến vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cất giọng sai bảo: “Mở cửa ra, vào trong nấu nước. Bảo người về phủ mang hai lượng Bích Loa Xuân loại hảo hạng nhất tới. Ta cũng muốn xem thử là kẻ tài đại khí thô là người phương nào.”

Bảo thúc nghe gọi thì vội bước ra, nhân lúc không ai chú ý mới nhanh tay ném món đồ trộm được từ Triệu Thiến vào khe hở giữa đống ngói gạch ven đường. Sau đó ông rút chìa khóa bên hông ra, mở cánh cổng lớn vào nhà.

Triệu Thiến hít sâu một hơi, theo sau đám hạ nhân bước vào trong viện. Nàng ta đi giữa, mắt vô tình hữu ý liếc về phía gốc hòe cổ thâm um rợp bóng. Không hiểu sao, nàng ta cứ cảm thấy có ánh mắt nào đó từ nơi ấy dõi theo mình.

Hạ nhân mở cửa chính sảnh, mời nàng ngồi xuống. Triệu Thiến bảo hai tỳ nữ vào phòng bếp nấu nước, chuẩn bị pha trà.

Sau khi bọn nha hoàn lĩnh mệnh rời đi, Triệu Thiến thấy trong phòng vẫn còn vài gã sai vặt thì tự cho là đã an toàn. Nàng ta cũng không ngồi yên mà bước loanh quanh trong đại sảnh.

Nghĩ đến người từng ở nơi này, lòng nàng ta càng thấy khinh miệt. Nàng ta hừ lạnh một tiếng, rồi đi đến trước tấm bình phong bằng ngọc, cúi đầu mắng: “Dám tranh với ta? Hắn cho ngươi bao nhiêu thứ tốt thì đã sao? Chẳng qua chỉ là thứ hèn hạ vô danh vô phận, dựa vào đâu mà đòi tranh với ta?”

Lời vừa dứt, nàng ta xoay người định rời đi, thì ngay khoảnh khắc ấy, từ một góc bình phong bỗng hiện ra một gương mặt trắng bệch, thất khiếu chảy máu. Chính là một bộ mặt quỷ.

“A...”

Triệu Thiến hoảng loạn lui về sau, lại chợt phát hiện trong phòng không còn lấy một bóng người. Nàng ta phát điên kêu gào, định xông ra ngoài, nhưng cánh cửa lớn đột nhiên đóng sập lại, phát ra âm vang chấn động trời đất.

Nàng ta sợ đến mức đảo mắt bốn phía tìm đường thoát, thân mình run rẩy lui mãi về sau, cho đến khi đυ.ng phải trường án sau lưng. Cơn đau bên hông khiến nàng ta theo phản xạ quay đầu nhìn, lại thấy ngay trước mặt là một khuôn mặt trắng bệch đầy máu.

Một tiếng thét thất thanh vang dội tận mây xanh.

Chân Triệu Thiến mềm nhũn, nàng ta ngã ngồi xuống đất, nhắm mắt lại, trong lòng không ngừng cầu nguyện tất cả chỉ là ảo giác. Nàng hít sâu mấy hơi, thử mở mắt ra nhìn... Bộ mặt quỷ đã biến mất.