Dung Ngâm Sương nhìn bóng dáng bà rời đi, rồi xách giỏ rau, dẫn Đại Nhi và Yêu Nhi quay về.
Đi trên đường, Đại Nhi nói khát, muốn uống nước. Dung Ngâm Sương mua cho mỗi đứa một quả lê, hai đứa nhỏ vừa đi vừa gặm, ríu rít cười nói.
Về đến đạo quán, Dung Ngâm Sương liền vào bếp chuẩn bị nấu cơm. Ba mẹ con ăn uống vốn đạm bạc, chỉ cần bọn nhỏ mỗi ngày có đồ tươi vào bụng là đủ. Hôm nay nàng còn đặc biệt mua một cân thịt tươi, định kho nồi thịt cho bọn trẻ.
Từ khi nghe có thịt ăn, hai đứa liền dính chặt bên bếp, mắt không rời nồi. Dung Ngâm Sương vừa tức vừa buồn cười. Nồi thịt vừa bắc xuống, Đại Nhi không ngại nóng, nhón hai miếng, rồi lôi Yêu Nhi ra sân. Hai anh em chia nhau, ăn đến thỏa mãn vô cùng.
Dung Ngâm Sương bất lực, chẳng buồn ngăn, bèn bưng cả nồi thịt ra sân, rồi đưa hai cái muỗng cho bọn nhỏ, cho phép chúng tùy ý ăn.
Đại Nhi đứng dưới đất, Yêu Nhi không chịu thua kém, bò cả người lên ghế để đứng ngang ca ca rồi tranh ăn.
Sau khi Dung Ngâm Sương xào xong các món khác mới phát hiện nồi thịt gần như đã sạch, chỉ còn sót lại hai ba miếng. Mặt mày tay chân của hai đứa nhỏ mặt đều dính đầy nước sốt, chẳng khác nào hai con mèo hoa.
Nàng lấy khăn lông, cẩn thận lau sạch tay mặt cho chúng, rồi cả nhà mới ngồi xuống, tiếp tục ăn cơm.
Ăn cơm xong, Dung Ngâm Sương cầm mẫu thêu nghiên cứu một hồi. Nàng thấy có hai chỗ chưa rõ, định bụng đi thêm một chuyến tới cửa hàng tơ lụa để hỏi. Nàng khóa nắp giếng và phòng bếp xong, lại dặn Đại Nhi và Yêu Nhi ra sân chơi. Nếu có ai đến cũng không được lên tiếng.
Đại Nhi vốn ngoan ngoãn nghe lời. Sau khi trải qua đại nạn, ít nhiều hắn đã hiểu được nay khác xưa. Từ đó, hắn hiểu chuyện hơn, chủ động gánh việc trông coi đệ đệ, để Dung Ngâm Sương có thể chuyên tâm làm việc.
Dung Ngâm Sương khép cửa sân, nhưng không khóa, phòng khi bên trong xảy ra biến cố, hai đứa nhỏ còn có thể tự mở cửa chạy ra ngoài.
Vì trong lòng còn lo lắng cho hai con nên nàng không đi đường lớn, mà vòng theo ngõ nhỏ đến cửa hàng tơ lụa. Chủ tiệm không có mặt trong tiệm, nàng bèn thỉnh giáo một vị sư phụ già trong tiệm. Sau khi được giải đáp, nàng vội vàng cầm mẫu thêu quay về đạo quán.
Khi đi ngang một hẻm nhỏ, khóe mắt nàng bỗng thoáng thấy cỗ xe ngựa quen thuộc. Nàng dừng bước, đứng ở đầu hẻm nhìn kỹ một hồi, quả nhiên không lầm. Đó là xe ngựa của Triệu Thiến đang dừng ở cổng sau một tòa nhà, nàng không thể nào nhìn sai.
Dung Ngâm Sương không dằn được cơn tò mò, lập tức bước nhẹ vòng ra phía sau. Xa phu dường như đang ngủ gục. Nàng bèn men theo đuôi xe, nhẹ tay nhấc một góc mành nhìn vào thùng xe. Lần này lại không thấy bóng trắng đẫm máu kia, có lẽ nàng ta đã đi theo Triệu Thiến rồi. Đúng lúc đó, bỗng truyền tiếng bước chân từ cổng sau.
Dung Ngâm Sương vội vàng thu mình, nấp phía sau đống than.
Trong chỗ khuất, nàng nghe giọng Triệu Thiến vang lên the thé chua ngoa: “Hừ, chỉ có bốn trăm lượng mà muốn mua căn nhà ba gian của ta? Hắn cũng chẳng thèm dò hỏi giá cả thị trường, tức chết đi được.”
Người theo sau Triệu Thiến không còn là La thị nữa, mà là quản gia nhà họ Mai, Bảo thúc. Ông khom lưng bước theo sau, mặt mày tươi cười nịnh nọt: “Nếu không vừa ý giá cả, phu nhân cũng đừng bận lòng. Tiểu nhân thấy căn nhà này không tệ, phu nhân ra tám trăm lượng là còn rẻ. Để đó chẳng lo không bán được.”
Nghe Bảo thúc khuyên nhủ, Triệu Thiến chẳng những không nguôi giận mà lửa giận càng bốc lên. Nàng chỉ tay vào Bảo thúc, mắng xối xả: “Lão thất phu nhà ngươi thì biết gì? Tưởng rằng theo Mai Viễn Đạo lăn lộn mấy năm thì giỏi buôn bán lắm sao? Dám dạy chủ mẫu làm việc? Không biết soi lại cái bản mặt hèn hạ của mình à? Còn chưa cút đi, chó không biết đường tránh!”
Mắng xong, Triệu Thiến chẳng buồn đoái hoài đến vẻ mặt xấu hổ muốn chui xuống lỗ của Bảo thúc. Dưới sự dẫn đường của gia nhân, nàng xách váy, giận dữ đi ra cửa sau. Vừa định bước lên xe, nàng bỗng dừng lại, nhíu mày quay đầu nhìn căn nhà, miệng lầm bầm: “Có giỏi thì cứ nháo tiếp đi! Lão nương không sợ ngươi, thứ tiện phụ tìm đường chết!”
Nói rồi, nàng giẫm lên lưng hạ nhân, bước lên xe ngựa.
Dung Ngâm Sương trốn sau đống than, thấy rõ ràng mọi chuyện vừa xảy ra. Ngay lúc Triệu Thiến đang chửi bới, một bóng trắng bỗng lóe ra từ sau cửa, lao thẳng về phía nàng. Nhưng chưa kịp chạm đến thì bị một luồng kim quang bên hông Triệu Thiến bắn văng ra.
Sau khi xe ngựa đã đi xa, Dung Ngâm Sương mới bước ra khỏi chỗ nấp. Bóng trắng ủ rũ xuyên qua tường đi vào nhà.
Nàng vô cùng khó hiểu. Không lẽ trên người Triệu Thiến có pháp khí trừ tà nên quỷ thần không thể lại gần? Nhìn bóng trắng xuyên tường biến mất, e rằng nơi này chính là nơi ở của nó.