Chương 10.1: Tòa nhà

Khi đối mặt với Dung Ngâm Sương, cả hai đều thoáng sửng sốt. Triệu Thiến nhìn nàng từ đầu đến chân, ánh mắt rơi xuống đống hàng hóa trên tay nàng rồi cười khinh miệt, trào phúng: “Ôi chao, đây không phải là Đại nãi nãi Mai gia nhà ta sao? Sao lại mất hết mặt mũi như đám tiện phụ hèn mạt, phải xuất đầu lộ diện tiếp khách?”

Miệng lưỡi Triệu Thiến vẫn luôn cay độc như vậy. Dung Ngâm Sương thản nhiên đối mắt với nàng. Đứng phía sau Triệu Thiến là La thị của Tam phòng, một kẻ nịnh trên giẫm dưới, nay đã tôn Triệu Thiến là chủ mẫu của Mai gia.

Nàng ta cũng khách sáo với Dung Ngâm Sương, lập tức phụ họa: “Ôi, nhị tẩu nói gì vậy? Đại nãi nãi nhà ta là tiếp việc, chứ không phải tiếp khách. Tiếp khách là chuyện của kỹ nữ lầu xanh. Đại nãi nãi còn giữ cốt khí, việc tiếp khách gì đó thì chắc ít lâu nữa mới làm.”

Dung Ngâm Sương không đổi sắc mặt, cố gắng nén lửa giận trong lòng. Nàng hít sâu một hơi, coi như không nghe không thấy rồi bước ngang qua bọn họ.

Triệu Thiến và La thị đều đang có việc bận, lại nghĩ sau này còn nhiều dịp cười chê Dung Ngâm Sương nên cũng không để tâm việc nàng bỏ đi. Triệu Thiến quay đầu nhìn Dung Ngâm Sương, ánh mắt lại đảo qua rổ hàng của nàng mấy lượt, tròng mắt chuyển động như tính toán điều gì đó.

Nàng mới bước vào quầy phía sau, thấp giọng hỏi chưởng quầy: “Nàng đến nhận việc ở chỗ ngươi à?” Khóe miệng mang theo ý cười, không biết lại định bày mưu tính kế gì.

...

Dung Ngâm Sương rời khỏi tiệm tơ lụa. Khi đi ngang qua xe ngựa của Triệu Thiến, một bóng trắng bỗng lướt qua trước mắt. Nàng ngẩng đầu nhìn, quả nhiên, người nọ đang đứng thẳng tắp, cứng đờ bên cạnh xe.

Lần trước nàng chỉ thoáng nhìn nên chưa thấy rõ ràng. Lần này thì tỏ tường hơn, đó là một khuôn mặt tái nhợt, máu rỉ ra từ bảy lỗ huyệt trên cơ thể. Trông nàng ta không giống người chết già mà là chết vì độc.

Đôi mắt đen thẫm như mực gắt gao nhìn chằm chằm Triệu Thiến đang chọn vải trong cửa hàng tơ lụa. Dung Ngâm Sương đi ngang qua mà nàng cũng không thèm chú ý, vẫn chỉ nhìn Triệu Thiến, đủ thấy oán niệm sâu sắc đến mức nào.

Dung Ngâm Sương thúc giục Đại Nhi và Yêu Nhi đi nhanh hơn. Hai đứa nhỏ tay nắm tay, vừa nhảy vừa chạy phía trước nàng.

Thuận đường, nàng ghé qua chợ mua ít thức ăn rồi mới trở về. Nào ngờ vừa ra khỏi chợ rau, chợt nghe phía trước có người gọi.

“Đại thiếu nãi nãi, xin dừng bước.”

Ngày còn ở Mai phủ, mọi người đều gọi nàng như vậy. Nàng quay đầu thì thấy một lão phụ tóc hoa râm, áo vải thô. Bà đang cầm hai quả cà tím lớn, vội vã chạy về phía nàng.

Định thần nhìn kỹ, Dung Ngâm Sương không khỏi kinh ngạc: “Lưu nãi nãi?”

Vị Lưu nãi nãi này vốn là vυ" nuôi của tướng công. Nói là vυ" nuôi, nhưng không phải nhũ mẫu, mà là người hầu hạ hắn từ nhỏ. Sau lại bà làm tạp dịch ở Nhị phòng. Nhưng không được bao lâu thì bà tìm đến tướng công nàng, nói là muốn về quê cày ruộng.

Dù tướng công có cố gắng lưu giữ thế nào, bà cũng một mực khăng khăng rời phủ. Tướng công bất đắc dĩ, đành cho bà một khoản bạc rồi trả lại khế thân, để bà rời phủ an cư. Không ngờ hôm nay lại gặp lại nhau ở đây. Chỉ tiếc, cảnh còn người mất.

Lưu nãi nãi thở hổn hển đến trước mặt Dung Ngâm Sương. Dung Ngâm Sương liền đặt đồ vật trong tay xuống đất, tự mình bước lên đón bà.

“Đại thiếu nãi nãi, ta vừa thấy ngài mà ngài đã đi rồi. Ta gọi hai tiếng, ngài cũng không nghe thấy.”

Dung Ngâm Sương cười tạ lỗi: “Chợ đông người, ta cũng không chú ý. Lưu nãi nãi, sao ngươi lại ở đây?”

Lưu nãi nãi trước hết nhìn Đại Nhi và Yêu Nhi một lượt, sau mới bỏ hai quả cà tím trong tay vào giỏ rau của Dung Ngâm Sương rồi nói: “Ta già rồi, không làm được việc gì tinh tường, đành trồng ít rau đem bán, kiếm chút bạc sống qua ngày. Ta có nghe nói chuyện của Đại thiếu gia. Tuy chẳng dám trèo cao, nhưng rốt cuộc vẫn là ta nhìn thấy Đại thiếu gia trưởng thành. Nay người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, lòng ta sao chịu đựng nổi.”

Dung Ngâm Sương nghe bà nhắc đến tướng công, không khỏi đỏ mắt xúc động. Nàng lại nghe Lưu nãi nãi nói tiếp: “Mai gia ngoài Đại thiếu gia và ngài, thì không có mấy người tốt. Đại thiếu gia vừa khuất, bọn họ đã gấp gáp đuổi ngài và hai tiểu thiếu gia khỏi Mai phủ. Đó còn là con người ư? Nhị thiếu gia và Nhị thiếu nãi nãi đều có tâm địa tàn nhẫn. Uổng cho ngài và Đại thiếu gia xem bọn họ như thân quyến.”

Dung Ngâm Sương nghe lời bà nói có ẩn ý, đang muốn hỏi thêm. Nào ngờ bỗng có một thôn phụ vội vã hô lên: “Ôi, Lưu thẩm, ngươi bán đồ ăn thế nào đấy? Sao lại đi rồi, mau mau, còn có hai người đang đợi.”

Lưu nãi nãi nghe có khách chờ, vội vã cáo biệt: “Đại thiếu nãi nãi, ta đi trước. Có việc gì thì cứ đến ngõ Lục Tử ở Bắc Thành tìm ta. Nhà ta là nhà thứ ba tính từ đầu ngõ.”

Nói đoạn, chưa đợi Dung Ngâm Sương đáp lời, bà đã vội vàng theo thôn phụ kia quay lại chợ.