Dung Ngâm Sương ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm vằng vặc trăng sao một lần cuối, rồi mới xoay người trở về viện. Nàng bước vào phòng, lấy một chiếc hộp nhỏ từ trên bàn con, trong hộp có vài túi vải do nàng tự may. Trong số đó, đã có hai cái túi được thêu tên người.
Dung Ngâm Sương ngồi dưới ngọn đèn, xỏ kim luồn chỉ, nhanh chóng thêu mấy chữ đơn giản lên một mảnh vải nhỏ, rồi khâu mảnh vải ấy lên một túi vải, cẩn thận bỏ sáu đồng tiền đồng của Nữu Nữu vào trong.
Đây là kỷ vật cuối cùng mà những hồn phách đó để lại trên trần thế. Nếu không đến lúc bất đắc dĩ, nàng tuyệt đối sẽ không dùng đến.
Nàng lại cầm chiếc túi còn trống lên, trên đó thêu ba chữ Vô Đạo Trưởng. Nghĩ đến số vàng ông để lại vẫn còn nằm trong tiệm cầm đồ, lòng nàng bất giác thấp thỏm. Cất hộp đi, nàng lại ngồi xuống bên ánh nến, tiếp tục làm đồ thêu.
Trước kia nàng từng nghe người ta nói, lúc cần dùng đến sách vở thì lại hối tiếc đã đọc quá ít. Giờ khắc này, nàng cũng có tâm trạng như vậy, nàng thầm trách bản thân, sao trước kia lại không chịu học hỏi nhiều hơn. Rõ ràng tướng công là người giỏi kiếm tiền, cớ sao nàng không học được chút bản lĩnh nào của hắn. Đáng ra nàng nên sớm theo tướng công học vài mánh lới kiếm tiền mới phải.
Dung Ngâm Sương chỉ cần có thời gian rảnh liền ngồi thêu. Miệt mài thêm hai ba ngày, mười tấm khăn cuối cùng cũng hoàn thành. Nàng gọi hai con dậy, ba mẹ con lại cùng nhau đến hiệu tơ lụa, giao số khăn thêu của mình cho chưởng quầy. Chưởng quầy kiểm tra từng dải khăn một cách nghiêm túc, sau khi xác nhận xong liền gật đầu, nhanh chóng lấy bàn tính và hộp bạc từ ngăn tủ phía sau ra.
Theo mức giá đã thỏa thuận từ trước là sáu mươi đồng một cái khăn, chưởng quầy trả đủ cho Dung Ngâm Sương sáu lượng bạc. Sau đó, dựa theo kiểu thêu của nàng, chưởng quầy đưa cho nàng bản vẽ hoa văn tương ứng cùng hai mươi tấm khăn lụa trắng còn trống.
“Mấy mẫu thêu này đều không qua rườm rà, chỉ là khi vẽ thì phải chú ý cẩn thận. Cùng một cách thêu nhưng nếu mẫu vẽ bất ổn thì thành phẩm cũng không đẹp mắt.”
Dung Ngâm Sương xem xét kỹ một lượt, thầm nghĩ nếu mẫu thiết kế quá khó thì phải vẽ nháp mấy lần, đến khi quen tay rồi mới bắt đầu thêu. Nàng gật đầu nói: “Ta đã rõ.”
Bàn luận xong xuôi, chưởng quầy cũng không giữ nàng lại, Dung Ngâm Sương cầm bạc định rời cửa tiệm.
Nào ngờ oan gia ngõ hẹp, mới ra cửa lại gặp phải Triệu Thiến.
Nàng ta vênh váo bước xuống từ trên kiệu, ngoài ra còn có Tam đệ muội La thị của Tam phòng, theo hầu là mười mấy gia nhân tiền hô hậu ủng. Từ khi mẹ con Dung Ngâm Sương bị đuổi khỏi Mai phủ, Triệu thị nghiễm nhiên coi mình là chủ mẫu, mỗi lần ra ngoài đều phô trương rình rang như vậy.