Chương 1.2: Quả phụ bị vu oan

Dung Ngâm Sương chậm rãi ngồi xổm xuống, xé một mảnh vải từ tà váy trắng. Nàng tháo hết trâm cài, vòng ngọc, nhẫn trên người, cẩn thận gói vào trong mảnh vải, rồi nhét vào tay con trai lớn.

Nàng dặn dò với giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Đại Nhi, Yêu Nhi... Nương vô dụng nên không thể tiếp tục chăm sóc cho các con. Hãy cầm lấy những thứ này, rồi ra ngồi dưới gốc cây kia. Nếu có ai hỏi, các con hãy nói... nương... ở dưới hồ.”

Yêu Nhi khóc nức nở, vừa thấy Dung Ngâm Sương ngồi xổm xuống liền nhào vào lòng nàng. Nàng ôm con thật chặt, rồi mới giao đứa nhỏ lại cho Đại Nhi, run rẩy vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh của hai con. Nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng không cách nào ngăn được, trào ra như suối lũ.

Đúng lúc ấy, bầu trời đột ngột đổi sắc. Giữa mùa hè, mưa lớn đến bất ngờ, sấm chớp giăng ngang trời. Tia chớp lóe lên, chiếu rọi gương mặt thê lương của nàng, khiến cảnh tượng càng thêm lạnh lẽo.

Trên thế gian này, nỗi bi ai lớn nhất của người phụ nữ chính là mang tiếng thất tiết. Một khi đã mang danh không giữ trọn đạo làm vợ, dù chưa có chứng cứ gì thì dư luận và nước miếng của thiên hạ cũng đủ dìm chết một người. Đã vậy, đứa trẻ nàng ấy sinh ra cũng sẽ phải mang nhục cả đời. Sống như thế chẳng khác nào đã chết. Danh dự bị vùi dập, cô nhi quả phụ không còn đường sống.

Nếu đã như vậy, thà để một mình nàng chết đi còn hơn kéo cả hai con theo cùng.

Không chần chừ nữa, Dung Ngâm Sương dẫn hai đứa nhỏ đến ngồi dưới một gốc cây gần bờ hồ, dặn dò xong xuôi rồi xoay người đi đến bên bờ sông, buông mình ngã xuống dòng nước lạnh lẽo.

Tiếng nước ù ù bên tai, hòa cùng tiếng gào khóc nghẹn ngào của hai đứa trẻ trên bờ. Từng âm thanh vang vọng như từng nhát dao cứa vào lòng Dung Ngâm Sương, khiến nàng rơi vào vực sâu tuyệt vọng.

Mùi vị tanh tưởi của rong rêu dần lấp đầy khoang miệng, khoang bụng. Cảm giác ngộp thở khiến thân thể nàng run rẩy dữ dội. Phổi nóng rực như bị thiêu đốt, đau đớn như đang bị xé toạc ra từng mảnh. Theo bản năng, nàng vùng vẫy tay chân, miệng há lớn liên tục phun ra từng chuỗi bong bóng.

Ngay khoảnh khắc đôi mắt sắp nhắm lại, nàng chợt nhìn thấy một gương mặt xanh xám, dữ tợn hiện lên trong làn nước. Một bàn tay trắng bệch bấu chặt lấy cổ chân nàng, kéo mạnh xuống đáy sông, như muốn dìm nàng vĩnh viễn lại nơi này. Người ta thường nói trong nước có quỷ, nhưng mấy ai từng tận mắt chứng kiến? Dung Ngâm Sương sợ đến mức hồn bay phách tán, lúc này mới thấm thía cái chết đáng sợ thế nào.

Nàng vùng vẫy điên cuồng, đạp chân loạn xạ, nhưng bàn tay trơn nhớt kia vẫn bám chặt không buông. Trong cơn đau đớn cùng cực và nỗi sợ hãi tận xương tủy, nàng lịm đi, mất dần ý thức. Thôi! Vậy... cũng tốt. Dù sao nàng cũng sắp hóa thành quỷ, không còn gì đáng sợ nữa. Vừa nhắm mắt lại, chuẩn bị buông xuôi, thì trong khoảnh khắc cuối cùng, nàng như nhìn thấy một luồng ánh sáng sắc vàng lóe lên trong làn nước đen thẳm.

Thân thể nàng nhẹ dần, rồi tựa như có một sức mạnh vô hình đang kéo nàng trở lại mặt nước. Trong phút giây tưởng chừng đã vĩnh viễn chia tay nhân thế, nàng bị giật ngược trở về bờ. Với ý thức mơ hồ còn sót lại, nàng nghe rõ tiếng khóc xé lòng của Đại Nhi và Yêu Nhi. Thanh âm nức nở của hai con xuyên qua dòng nước lạnh lẽo, lay động tận sâu tâm hồn nàng.

Vừa rồi, vì quá đau đớn, quá nhục nhã, nàng chỉ muốn chết quách cho xong. Vậy mà trong khoảnh khắc giữa lằn ranh sống chết, bao băn khoăn bỗng ùa về như sóng dữ: nếu nàng chết rồi, hai đứa nhỏ sẽ sống ra sao? Chúng còn quá nhỏ, nếu rơi vào tay kẻ xấu, sẽ như thế nào? Nàng chết là xong, nhưng các con thì sao? Chẳng lẽ lại để chúng lưu lạc một mình giữa cõi đời dơ bẩn này?

Ngay trong lằn ranh sinh tử, Dung Ngâm Sương bừng tỉnh, tựa như đã thông suốt rất nhiều điều. Đôi mắt nàng đột ngột trợn trừng với ánh mắt như thể xuyên thấu mọi thứ, khiến đám người đang vây quanh bên bờ lùi lại vì kinh sợ.