“Ta là chủ nhà cũ của bọn họ.” Phụ nhân béo hất hàm, vẻ mặt bực tức: “Cái nhà đó hung hăng lắm. Kim Vinh thì còn đỡ, chứ mẹ hắn và vợ hắn đúng là tai họa. Lúc thuê phòng ở nhà ta, ngày nào cũng ầm ĩ, gà bay chó sủa, ai đi ngang cửa cũng bị họ chửi cho mấy câu. Nói thật, cũng tại ta xui xẻo mới cho loại người như vậy thuê nhà, đuổi mãi không đi. Nếu không phải nể tình con bé con nhà họ thật sự đáng thương, ta đã báo quan đuổi đi từ sớm rồi.”
Dung Ngâm Sương vừa nghe đến hai chữ "khuê nữ", ánh mắt liền sáng lên, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản. Nàng nhẹ giọng hỏi: “À đúng rồi, khuê nữ nhà bọn họ giờ ra sao rồi? Ta nhớ đứa bé đó lúc nhỏ trông rất xinh xắn.”
Phụ nhân béo lộ vẻ mặt thương xót: “Phải, xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng đáng tiếc...”
“Đáng tiếc gì?”
“Đáng tiếc đầu thai sai chỗ. Gặp phải bà nội tâm địa độc ác, lại thêm người mẹ cũng tệ bạc không kém. Đứa nhỏ mới năm, sáu tuổi, bị bà già trong nhà đánh ngày đánh đêm là chuyện thường. Thế rồi chẳng biết sao, một hôm êm đẹp vậy mà mất tăm. Người thì đồn bị bán đi, kẻ thì bảo bị gϊếŧ chết.”
Dung Ngâm Sương cảm thấy lòng lạnh buốt, chuyện nghe ra tựa hồ càng lúc càng rối rắm. Nàng nghiêng đầu suy nghĩ, rồi hỏi dò thêm một câu: “Bị bán? Bị gϊếŧ? Dù gì cũng là ruột thịt, sao lại nỡ ra tay?”
Phụ nhân béo thấy Dung Ngâm Sương nghi ngờ suy đoán của mình, không khỏi sốt ruột, suýt chút nữa giơ tay thề thốt: “Ngươi không biết đâu, mẹ chồng với con dâu nhà ấy tâm địa độc ác lắm! Lúc Nữu Nữu mới sinh ra, hai người bọn họ đã chê con bé là con gái, gọi nàng là đồ sao chổi. Bọn họ chưa từng cho nàng ăn no bữa nào, nàng gầy trơ xương như que củi! Nếu không phải ta thỉnh thoảng lén tiếp tế cho chút gì đó, e rằng nàng đã chết đói rồi!”
Nói đến đây, mặt phụ nhân lộ vẻ phẫn nộ, tiếp tục kể: “Về sau, vợ Kim Vinh mang thai. Lão thái bà trong nhà sợ sinh con gái, không biết nghe ở đâu ra cái gì mà gọi là phương pháp cổ truyền, nếu đứa con đầu là gái thì phải tiễn đi, để tránh nữ quỷ đầu thai trở lại. Ngươi nói coi, như vậy chẳng phải là điên rồi sao? Ai mà biết bọn họ xử lý đứa nhỏ thế nào, chỉ biết là từ đó ta không còn thấy con bé nữa. Khi bụng vợ Kim Vinh lớn, cả nhà họ dọn đi. Nghe đâu Kim Vinh bán thịt rồi tích cóp chút ít mua nhà mới. Vậy là nợ ta hai tháng tiền thuê còn chưa trả, một tiếng từ giã cũng không có!”
Nói đến đây, thấy Dung Ngâm Sương như chìm trong suy nghĩ, phụ nhân béo không nói thêm. Bà khóa cổng tre lại, xách rổ đồ ăn chuẩn bị ra chợ mua bán.
Dung Ngâm Sương lúc này đã mơ hồ đoán ra đại khái sự tình nhà Kim Vinh. Đứa bé mà nàng nhìn thấy trên vai hắn ngày ấy... hẳn là nữ nhi bị thất lạc. Chỉ là... không hiểu vì sao, lại hóa thành quỷ.
Nghĩ đến gương mặt nhỏ gầy trơ xương, ánh mắt quấn quýt không rời, trong lòng nàng trỗi lên một nỗi xót xa khó tả. Rõ ràng sinh thời chưa từng được no bụng, chưa từng được yêu thương... một đứa bé như thế, thật sự quá đáng thương.
Dung Ngâm Sương ôm Yêu Nhi, nắm tay Đại Nhi, bước vội về đạo quán trong tâm trạng bối rối.
Nàng tùy ý nấu chút cơm chiều, ba mẹ con ăn qua loa cho xong. Thế nhưng trong lòng nàng vẫn canh cánh không yên, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nàng quyết định mang theo hồ lô đồng mà Vô Đường truyền lại, rồi dẫn hai đứa nhỏ quay lại hẻm Hoan Hỉ.
Trên đường đi, thấy ven đường có người đang bán điểm tâm, Dung Ngâm Sương dừng lại mua ba gói. Một gói đưa cho Đại Nhi, phòng lúc đêm khuya đói bụng còn có cái mà ăn. Hai gói còn lại, nàng bảo chủ quán gói kỹ cho mình, rồi lại ghé qua mua thêm chút trái cây.
Sau đó, nàng dặn Đại Nhi và Yêu Nhi đứng chờ ở đầu hẻm, còn mình thì cầm quà lễ, tiến tới trước cửa ngôi nhà to nhất hẻm Hoan Hỉ, giơ tay gõ cửa.
Nàng chờ rất lâu mới nghe thấy tiếng gác cổng vọng lại, rồi lại mất thêm một lúc, cửa lớn mới mở ra. Kim Vinh đứng ngay đó, vẻ mặt tiều tụy, ánh mắt trống rỗng, vừa thấy nàng thì sững người, không nói gì.