Người kia vừa đi khỏi thì mọi người xung quanh lập tức ồn ào bàn tán, chỉ trỏ về phía hắn: “Cái gã bán thịt heo kia thật đáng thương! Mới mấy ngày mà trong nhà xảy ra lắm chuyện như vậy, đến sắt đá cũng không chịu nổi chứ đừng nói người thường.”
Có người hỏi ngay: “Nhà hắn rốt cuộc gặp chuyện gì vậy?”
Đám đông đang hóng chuyện nhao nhao như ong vỡ tổ, mồm năm miệng mười, ai biết gì nói nấy. Bao nhiêu lời nói đều lọt hết vào tai Dung Ngâm Sương.
“Hắn là Kim Vinh, đang bán thịt heo ở phố lớn thành Bắc. Trước kia buôn bán phát đạt, kiếm được không ít tiền, còn mua được cả nhà cửa và đất đai trong thành. Tháng trước vừa hay thê tử sinh cho hắn một đứa con trai trắng trẻo mập mạp, tưởng đâu cuộc sống từ nay thuận buồm xuôi gió, ai dè... ngươi nói xem có phải tà môn không?”
“Ba ngày trước, mẹ ruột hắn bất ngờ té ngã từ trên cầu thang, gãy cả hai chân. Thê tử vừa sinh xong còn chưa qua cữ, lại đột nhiên bị ngã xuống nước, may mà cứu kịp. Nhưng nàng hôn mê đến giờ chưa tỉnh. Đứa con trai mới đầy tháng suốt ngày khóc lóc không ngừng. Kim Vinh bị chuyện trong nhà dồn dập đổ xuống đầu, không thể tiếp tục buôn bán. Hắn suốt ngày chỉ quanh quẩn ở tiệm thuốc và y quán. Không thể nào xui xẻo hơn nữa.”
Dung Ngâm Sương không khỏi ngẩn người. Nàng nhớ lại, ba ngày trước... chẳng phải chính là một ngày trước khi Kim Vinh cứu nàng sao? Lúc đó hắn nói năng cộc cằn, thái độ rất tệ thì ra vì trong nhà đã xảy ra chuyện lớn. Mẹ hắn mới ngã gãy chân, tâm tình sao có thể bình tĩnh được?
Nàng thở dài, trong đầu lại hiện lên hình ảnh đứa bé ngồi trên vai Kim Vinh hôm đó, không khỏi bước tới gần đám người đang bàn tán, mở miệng hỏi: “Cho hỏi... có phải Kim Vinh còn có một đứa con gái, chừng bốn, năm tuổi gì đó?”
Nghe hỏi, có người lắc đầu tỏ vẻ không biết, có kẻ thì ghé tai nhau bàn tán thêm đôi câu. Người lên tiếng khi nãy là hàng xóm cũ của Kim Vinh, hiểu rõ chút chuyện trong nhà hắn, liền đáp: “Nhà họ mới dọn đến không lâu, ta chưa bao giờ nghe nói hắn có con gái.”
Dung Ngâm Sương nhíu mày, lại hỏi tiếp: “Vậy Kim Vinh sống ở đâu?”
Người kia lắc đầu không rõ, nhưng lúc này một người bên cạnh chen vào: “Trước đây hắn sống ở sau hẻm Xuân Mậu, ngay phía sau đường cái thành Bắc. Sau này làm ăn khấm khá mới chuyển sang mua nhà bên hẻm Hoan Hỉ.”
Chuyện nhà Kim Vinh đến đây cũng không còn gì đáng bàn, đám người lần lượt tản đi. Dung Ngâm Sương quay đầu nhìn theo hướng Kim Vinh vừa rời khỏi, ánh mắt trầm ngâm. Cuối cùng nàng hạ quyết tâm, phải đi đến hẻm Xuân Mậu một chuyến để hỏi cho rõ ràng.
Hẻm Xuân Mậu là một ngõ hẻm nhỏ hẹp, không khí khác hẳn với hẻm Hoan Hỉ náo nhiệt. Cả ngõ vắng lặng, cảnh vật xập xệ, tường rào nghiêng ngả, cũ kỹ hoang tàn.
Đúng lúc ba mẹ con vào hẻm, một phụ nhân có thân hình mập mạp bước ra từ sau cánh cổng tre. Dung Ngâm Sương lập tức tiến lên, lễ phép gọi: “Đại nương, cho hỏi một chút, nhà bán thịt heo Kim Vinh trước kia ở đâu ạ?”
Phụ nhân nọ đưa mắt đánh giá nàng từ đầu đến chân, lại liếc sang hai đứa nhỏ, ánh mắt đầy nghi hoặc, hỏi lại: “Hắn dọn đi từ lâu rồi. Ngươi là ai mà hỏi hắn?”
Dung Ngâm Sương bế Yêu Nhi lên tay, mỉm cười nhẹ giọng đáp: “Ta là thân thích phương xa của hắn, mới tới đây, muốn tìm đến nương nhờ một thời gian.”
Nghe vậy, phụ nhân béo hừ lạnh một tiếng: “Đến nương nhờ hắn? Ngươi tỉnh lại đi! Ngươi không biết tính nết nhà bọn họ thế nào đâu. Chẳng bao dung được ai đâu. Chính hắn còn thiếu ta hai tháng tiền thuê nhà chưa trả kìa!”
Dung Ngâm Sương liền hỏi tiếp: “Thuê nhà? Đại nương là chủ nhà của họ sao? Vậy trong nhà họ xảy ra chuyện gì vậy?”
Thấy nàng nói năng tử tế, vẻ mặt lại hiền hòa, phụ nhân béo nghĩ nàng là người thân thật, thấy nên nói rõ ràng đôi điều, kẻo nàng dại dột tìm đến nhà họ mà tự rước họa vào thân.