Dung Ngâm Sương trầm giọng hỏi: “Ngươi vẫn chưa đi, là vì còn điều gì muốn nói với ông ấy sao?”
Nàng quay đầu nhìn về phía quán hoành thánh lần nữa. Hai đứa trẻ vẫn cắm cúi ăn, ông lão sau khi xong việc thì ngồi nghỉ trên chiếc ghế nhỏ.
Lão bà gật đầu, giọng nói mơ hồ như gió thoảng, vang lên vừa linh hoạt vừa kỳ dị: “Tiền giấu sau vách tường phía đầu giường, trong đó có một cái hộp nhỏ bí mật. Ta giấu tiền không phải để cho riêng mình tiêu xài, mà là sợ ông ấy tiêu hoang không giữ lại. Con cái thì chẳng đứa nào hiếu thuận, đến lúc già rồi, nếu không có tiền phòng thân thì sống cũng không dễ gì đâu...”
Dung Ngâm Sương cảm nhận được chân tình sâu nặng từ những lời nói của lão bà, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc. Nghĩ đến phu quân của mình chết nơi đất khách quê người, dù hiện giờ nàng có thể nhìn thấy quỷ hồn, nhưng chưa từng được gặp lại chàng.
Nàng thở dài, rồi gật đầu với lão bà: “Ta sẽ giúp ngươi nói với ông ấy. Ngươi... còn tâm nguyện gì nữa không?”
Nếu bản thân không thể làm được điều lớn lao, thì ít nhất cũng nên giúp những điều trong khả năng, để người sống và kẻ khuất đều có thể phần nào an lòng.
Thấy lão bà bà lắc đầu, Dung Ngâm Sương liền rời khỏi ngõ nhỏ. Hai đứa nhỏ vẫn đang cắm cúi ăn, nàng bước tới bên ông lão, móc trong túi ra sáu văn tiền, đặt lên bàn quán hoành thánh, rồi nói: “Lão nhân gia, bá mẫu của ta cũng qua đời rất đột ngột. Trong nhà khi ấy tiền nong đều do bá mẫu giữ, nhưng sau khi bà mất, chẳng ai biết bà để tiền ở đâu. Bá phụ ta lật tung cả nhà lên tìm cũng không ra. Ông đoán xem... cuối cùng là tìm thấy ở đâu?”
Ông lão từ chiếc ghế nhỏ ngồi thẳng dậy, nhìn nàng như chờ nghe tiếp. Dung Ngâm Sương chậm rãi nói: “Là ở phía sau vách tường đầu giường của hai người họ. Bá mẫu ta sống tiết kiệm cả đời, sợ người trong nhà tiêu pha hết, sau này không còn tiền dưỡng già nên lén giấu vào vách tường. Chẳng ai ngờ đến...”
Nói xong mấy lời đó, thấy ông lão lặng người rơi vào trầm tư, Dung Ngâm Sương không đợi ông phản ứng mà quay về chỗ ngồi. Hai tiểu gia hỏa xem ra thật sự đói bụng. Đại Nhi ăn hết một cái bánh rán và một bát hoành thánh, đến cả nước dùng cũng húp sạch. Yêu Nhi cũng không chịu thua, bánh rán ăn hết, hoành thánh cũng xơi hơn nửa bát.
Dung Ngâm Sương trước đó đã ăn bát hoành thánh mà ông lão tặng, thấy Yêu Nhi còn dư nửa bát, nàng cũng cố ăn nốt, để không phí phạm. Mẫu tử ba người ăn xong, liền rời quán hoành thánh, đi thẳng về phía chợ.
Trên người nàng có tổng cộng ba mươi hai văn tiền, ăn một bữa sáng đã tốn hết tám văn, chỉ còn lại hai mươi bốn văn. Không rõ giá gạo và mì bao nhiêu, nàng liền dẫn hai đứa nhỏ đến cửa hàng tạp hóa hỏi thử. Gạo bán ba văn một cân, muối thì một văn được hai lượng. Dưới ánh mắt ghét bỏ của lão chủ tiệm, Dung Ngâm Sương mua hai cân gạo và hai lượng muối.
Sau đó, nàng ghé sang cửa hàng bên cạnh hỏi giá nồi niêu xoong chảo. Một cái chảo sắt tầm thường nhất cũng phải ba mươi mấy văn. Nàng đếm lại số tiền còn trong túi, chỉ còn mười bảy văn, nàng đành lựa mua một chiếc niêu nho nhỏ. May thay, ông chủ thấy nàng là phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ, dáng vẻ nghèo túng, nên thương tình tặng thêm hai cái chén và hai đôi đũa. Dung Ngâm Sương vội vàng nói lời cảm tạ.
Mang gạo và nồi về lại đạo quán, lúc này Dung Ngâm Sương mới có dịp xem xét kỹ lưỡng nơi mình đang tá túc. Trước sau đạo quán chỉ thờ một pho tượng tổ sư đã loang lổ màu sơn, bên trong có một chiếc bàn thờ dài, một bàn vuông nhỏ trải vải bát quái cũ kỹ, và hai cái ghế dựa. Tối qua nàng đã đập một cái để nhóm lửa, cái còn lại cũng hư hỏng không thể ngồi.
Ngoài ra, góc phòng chất đầy rơm khô, mái nhà đạo quán còn khá nguyên vẹn, chỉ hỏng hai chỗ. Cả đạo quán tuy nhỏ lại bẩn thỉu, nhưng tuyệt nhiên không thấy rắn rết, chuột bọ, kiến gián gì cả. Dung Ngâm Sương cảm thấy như vậy là quá may mắn rồi.
Trong viện tuy cỏ dại mọc um tùm, nhưng ở một góc sân dường như có một miệng giếng, phía sau giếng lại có một gian phòng nhỏ, hẳn là phòng bếp.
Dung Ngâm Sương để Đại Nhi và Yêu Nhi ngồi chơi trên bậc cửa, còn mình thì xắn tay áo, một mình bước vào đám cỏ. Nàng dùng tay không nhổ cỏ, gom hết lại thành một đống. Nàng định sau khi nhổ xong sẽ rửa sạch tay chân rồi mới ra ngoài.
May mắn là sân cũng không lớn lắm, chỉ mất nửa canh giờ, nàng đã dọn được kha khá. Cỏ dại mọc chen từ các khe đá cuội, dưới lớp đất ẩm mỏng, nên nhổ cũng không quá vất vả. Lớp đá cuội lát sân và bộ bàn ghế đá cũ kỹ, sau khi lộ ra, khiến viện này nhìn qua cũng thêm vài phần gọn gàng. Dưới lớp cỏ, bùn đất bắn lên. Nàng bèn nhờ Đại Nhi và Yêu Nhi vừa chơi vừa dẫm chân lên, ép cho bằng lại. Sau đó, nàng ôm đống cỏ dại đi vứt ra ngoài cổng.
Đi đến trước cửa phòng bếp, nhìn qua lỗ thủng thấy bên trong chất đầy tạp vật, đều đã mục nát hư hại, không biết phải tốn bao nhiêu công sức mới sửa sang nổi. Xem chừng hôm nay chưa dùng được.
Sau khi nhổ cỏ xong, trời cũng đã gần đến giờ ngọ. Dung Ngâm Sương tìm được trong phòng bếp một chiếc thùng gỗ cũ, xé màn che thành những mảnh vải nhỏ, buộc vào thùng để làm dây kéo. Khó khăn lắm mới kéo được nửa thùng nước giếng, nàng lại quay vào lấy cái lẩu niêu cùng chén đũa vừa mua mang ra rửa.
Dù đạo quán đã lâu không có người ở, nhưng nước giếng lại trong vắt, sạch sẽ lạ thường. Dung Ngâm Sương nhanh chóng rửa sạch nồi niêu bát đũa, rồi bắt đầu vo gạo, nhóm lửa, nấu bữa cơm đầu tiên trong mái nhà tạm này.
Dùng hai chiếc ghế gãy bỏ đi làm củi nhóm lửa ngay trước cửa, đợi khi lửa cháy đều, củi bén tốt, ngọn lửa bốc lên rực rỡ, lúc ấy Dung Ngâm Sương mới đem gạo đã rắc muối sẵn đổ vào nồi, đặt lên bếp nấu. Thấy Đại Nhi và Yêu Nhi đang vui vẻ dẫm bùn nghịch đất, nàng liếc mắt nhìn vào trong phòng, rồi vội vàng ra giếng kéo thêm nửa thùng nước, đem vào nhà để lau dọn.
Đến khi nồi cơm đã chín, Dung Ngâm Sương rửa tay sạch sẽ, ôm nồi ngồi xuống bên chiếc bàn đá giữa sân, bắt đầu nắn cơm thành từng nắm nhỏ cho hai đứa nhỏ ăn. Nàng chưa mua được thức ăn, trong phòng bếp cũng chưa có bệ lò, vì thế tuy nàng vốn biết nấu vài món thường ngày, giờ cũng không thể trổ tài. Đành tận dụng nguyên liệu sẵn có, cố gắng làm vài món đơn giản thanh đạm cho bọn trẻ dùng tạm.
Đại Nhi và Yêu Nhi tuy ngoan ngoãn nghe lời, nhưng không có thịt ăn, hai đứa nhỏ vẫn không tránh khỏi có chút không vui. Song vào lúc này, tình cảnh khốn khó, Dung Ngâm Sương cũng không dám hứa hẹn điều gì, chỉ có thể từng bước mà đi, đến đâu hay đến đó.