Thiên Vân Tông mở một y quán ở trấn Ngũ Vân, bên trong đều là y tu của tông môn. Người trực hôm nay nhìn thấy người vừa bước vào cửa, suýt chút nữa đã không nhận ra. Cho đến khi người kia bình thản nói ra yêu cầu của mình, hắn mới vội vàng đáp ứng, trong đầu nghĩ gì thì bật thốt ra lời đó: “Sư tỷ, mới mấy ngày không gặp, hình như tỷ đã trở nên hơi khác rồi.”
Bàn tay đang nhận gói thuốc của Thẩm Ngọc khựng lại: “Mấy ngày?”
Y tu trẻ tuổi nói: “À, mấy hôm trước không phải sư tỷ vừa mới đến chỗ chúng ta để phối một viên linh đan sao...”
Thẩm Ngọc bừng tỉnh, à, chính là viên linh đan đã cho yêu thú kia ăn.
Nàng gọi Quý Kiêu lại gần, nói: “Viên linh đan kia ta mang về luyện chế lại một chút, vừa hay hôm nay gặp được vị tiểu huynh đệ này, liền cho hắn dùng để bảo vệ tâm mạch. Hắn trúng một chưởng của ma tu, trong cơ thể còn lưu lại không ít ma khí, nếu không xử lý tốt thì rất dễ tự bạo mà chết. Ngươi xem giúp hắn đi.”
Y tu kia nghe vậy liền kinh hãi thất sắc: “Sư tỷ, chuyện này sao tỷ lại nói nhẹ nhàng như là bị cảm phong hàn thế!”
Lần này không cần Thẩm Ngọc nhắc nhở, tự hắn đã vô cùng căng thẳng, dặn dò vài đệ tử y tu khác trông coi y quán thật tốt, rồi kéo Quý Kiêu vào một gian phòng ở hậu viện. Lúc hạ rèm cửa xuống, Thẩm Ngọc cũng theo vào trong.
“Tiểu huynh đệ à, trong người ngươi có ma khí, sao ngươi không nói tiếng nào vậy?” Y tu kia kéo áo của hắn ra, từ chiếc bàn bên cạnh lấy ra một cây ngân châm, làm tư thế chuẩn bị đâm xuống ngực hắn: “Nếu cảm thấy có gì không ổn, tuyệt đối đừng giấu giếm nhé. Ta mới làm y tu có vài năm thôi, vẫn chưa thể so với các sư huynh sư tỷ đâu. May mà chưởng này của ngươi cũng không tính là nghiêm trọng, đại sư tỷ cũng đã kịp thời bảo vệ tâm mạch cho ngươi rồi, nếu không, ta thật phải đem linh thảo bảo bối tích góp bấy lâu nay dâng cả ra mất. Ài, lần này có sư tỷ ở cạnh, tay ta cũng chẳng run nữa rồi...”
Lúc ngân châm đâm xuống, hắn lại tiếp tục lẩm bẩm: “Ôi chao, mũi kim này đâm thật chắc tay, không lệch chút nào, ngươi nhìn xem, lúc cắm xuống còn rất có linh tính mà run lên mấy cái, nhìn cây kim này đẹp biết bao nhiêu...”
Thẩm Ngọc: “Vị sư đệ này.”
Y tu trẻ tuổi đáp: “Ơ, sư tỷ, sao thế ạ?”
Thẩm Ngọc: “Có phải ngươi hễ căng thẳng là nói nhiều không?”
Y tu cười khổ nói: “Sư tỷ, chuyện này sao đến cả tỷ cũng biết vậy, ta còn tưởng mấy năm không quay về, đã chẳng ai nhớ nữa rồi chứ...”
Thẩm Ngọc nói: “Sư đệ à, ngươi mà còn không nhanh tay, ma khí lại sắp rút trở vào rồi đấy. Còn nữa, Quý Kiêu, có phải ngươi bị chứng sợ kim châm không?”
Quý Kiêu mím chặt môi, sắc mặt trắng bệch, cố chấp đáp: “Không có.”
“Ồ...” Thẩm Ngọc lạnh nhạt nói: “Nếu đã thế, vị sư đệ này, chi bằng ngươi đâm thêm vài châm nữa dẫn ma khí ra, còn có thể tăng tốc độ chữa trị nữa đấy.”
Quý Kiêu nghe đến đây thì cảm giác như có một luồng lửa trong bụng bốc lên, cứ thế liên tục lao thẳng lêи đỉиɦ đầu. Trong lòng hắn lại có một giọng nói khác đang gào thét: Nàng cố ý! Nàng chắc chắn cố ý! Nàng rõ ràng là cố ý mà! Quả nhiên là lòng dạ nữ nhân độc ác nhất!
Ánh nến bên cạnh bàn chiếu lên cây ngân châm trước ngực, lóe lên cực kỳ chói mắt. Cảm giác choáng váng kỳ dị lại lần nữa ập đến, Quý Kiêu cố ép bản thân mở to mắt, cắn chặt môi dưới, giữa răng môi đã ngập tràn vị tanh của máu.
Trước mắt bỗng tối sầm lại.
Một lòng bàn tay ấm áp che phủ lên đôi mắt hắn.
“Sư đệ, đâm thêm vài kim nữa dẫn ma khí ra đi. Với tốc độ này của ngươi, không biết đến khi nào mới loại sạch hết ma khí đây.”
Lúc mắt không nhìn thấy, tai dường như cũng trở nên cực kỳ nhạy bén. Thanh âm kia vang lên ngay phía trên đầu hắn, nhẹ nhàng hờ hững, trong ngữ khí vẫn chứa đựng vẻ thờ ơ như trước.
Quý Kiêu cảm thấy nhiệt độ từ lòng bàn tay người nọ như nóng đến mức khiến mặt hắn cũng hơi nóng lên.
Trước mắt hắn là một vùng tối đen, những ngón tay che kín đôi mắt hắn, từng ngón, từng ngón khép chặt lại với nhau, không để lộ ra chút khe hở nào. Khi tầm mắt chìm trong bóng tối, không chỉ tai, mà ngay cả những cảm giác khác cũng trở nên cực kỳ nhạy cảm. Người đang tỏa ra hơi ấm bên cạnh, dường như cách hắn chưa đến nửa mét.