Sau khi xác nhận nam nhân trong phòng tu luyện một loại ma công mà bọn họ hoàn toàn không biết, ánh mắt của mọi người nhìn hắn lập tức trở nên lạnh lùng.
Vài sư đệ, sư muội tiến vào phòng, giúp thu dọn thi thể những đứa trẻ đã bị hút thành xác khô kia. Dù bọn họ đã bước vào con đường tu hành mấy năm nay, chặt đứt trần duyên, nhưng vẫn luôn tu luyện trong tông môn, chưa từng thật sự trải qua loại gϊếŧ chóc tàn nhẫn như thế này.
Lúc mấy người di chuyển thi thể, hốc mắt đều đỏ hoe.
Trong phòng nhất thời vang lên vài tiếng thút thít khe khẽ.
Nơi này bởi vì vài tiếng thiên lôi vang dội vừa rồi, khiến rất nhiều người xung quanh tỉnh giấc, tụ tập đông đúc ngoài cửa lớn.
Thẩm Ngọc thấy Tiêu Dục Trạch không có động tĩnh, liền gọi Lục Chi Thanh cầm lệnh bài của tông môn, ra bên ngoài trấn an nhóm dân chúng kia, chờ quan phủ trong trấn tới để giải thích rõ ràng sự việc.
“Sư tỷ.” Tiêu Dục Trạch hạ thấp giọng nói: “Làm sao tỷ phát hiện được người này tu luyện loại ma công ấy?”
Linh kiếm của Thẩm Ngọc hạ xuống vai nam nhân kia, lưỡi kiếm cách cổ hắn chưa đến một tấc, gần như chỉ cần khẽ động một chút đã có thể cứa ra một đường máu.
Nàng thành thật nói: “Lúc tránh thiên lôi, ta không cẩn thận bị rơi xuống đây.”
Lời này vừa ra, không chỉ sắc mặt điệt nhi của Vân Hà Phong chủ đầy vẻ hoài nghi, ngay cả ánh mắt Tiêu Dục Trạch nhìn nàng cũng trở nên khác lạ.
Gã điệt nhi kia hét lớn: “Ngươi đùa cái gì chứ! Thiên lôi dễ tránh như vậy sao? Nếu thật sự có thiên lôi giáng xuống, căn phòng này của ta đâu chỉ đơn giản thủng mỗi một cái lỗ? Nếu không phải ngươi phá kết giới của ta, làm ta bị phản phệ, hôm nay ta tuyệt đối sẽ không rơi vào cảnh này!”
Thẩm Ngọc bị hắn ồn ào đến mức đau đầu, lưỡi kiếm liền nhích lại gần một chút: “Ngươi câm miệng đi!”
Tiêu Dục Trạch nhíu mày, sau đó khẽ thở dài: “Sư tỷ, chuyện hôm nay là tỷ gặp may, coi như lập một công trạng. Sau này... đừng làm những chuyện dư thừa nữa.”
Nhìn vẻ mặt như muốn nói lại thôi của đối phương, lúc này Thẩm Ngọc mới phát hiện ra hiểu lầm giữa bọn họ sâu đến mức nào.
E rằng nam chính còn tưởng nàng chạy ra ngoài là vì hắn, cố tình làm chút chuyện để thu hút sự chú ý của hắn đây mà. Thảo nào vừa rồi vào phòng lại không có động tĩnh gì, hóa ra là đang chờ cơ hội này để nói với nàng.
Thẩm Ngọc nói: “Được rồi, biết rồi, hiểu rồi. Yên tâm đi, từ nay về sau ta tuyệt đối sẽ không quấy rầy đệ nữa.”
Biểu cảm của đối phương vẫn đầy vẻ nghi hoặc, nhưng cuối cùng cũng không nói thêm điều gì.
Gã điệt nhi kia cẩn thận quan sát Tiêu Dục Trạch, càng nhìn càng thấy quen mắt. Tuy hắn không nhận ra vị đại sư tỷ này, nhưng người trước mặt đây... chẳng phải là nhi tử của chưởng môn Thiên Vân Tông sao?
Vừa dứt lời, hắn lại ồn ào la lên: “Trạch nhi, con còn nhớ ta không? Ta là điệt nhi của Vân Hà Phong chủ đây, hồi nhỏ ta còn từng bế con đấy...”
Lưỡi kiếm rốt cuộc không nhịn nổi nữa, tức khắc cứa nhẹ một đường máu.
Âm thanh lập tức im bặt.
Thẩm Ngọc biết nam chính có một pháp bảo gọi là Khốn Tiên Tỏa, dùng thứ này trấn áp đối phương sẽ tiện lợi hơn nhiều so với việc nàng phải dùng linh kiếm uy hϊếp, liền nói: “Ma công người này tu luyện rất khác thường, lao ngục của trấn Ngũ Vân sẽ không trói được hắn. Hơn nữa, hắn còn là điệt nhi của Vân Hà Phong chủ, người này phải mang về tông môn xử lý.”
Tiêu Dục Trạch gật đầu: “Đã hỏi được hắn luyện công pháp gì chưa?”
Thẩm Ngọc dừng một chút rồi đáp: “Là công pháp vô danh. Tên này miệng lưỡi cứng lắm, nếu không phải vị tiểu huynh đệ kia lên tiếng, hắn tuyệt đối không chịu thừa nhận công pháp này lấy được khi đi ngang qua Ma Diễm Cốc.”
Tiêu Dục Trạch thuận theo lời nàng, lơ đãng đảo mắt nhìn qua hai thiếu niên ăn mày đang đứng trong góc phòng. Khi nhìn thấy một trong hai người lộ vẻ sợ sệt, ánh mắt hắn hơi có chút ghét bỏ. Sau đó nhìn sang thiếu niên còn lại, thấy biểu cảm người kia vô cùng tự nhiên, hắn cũng chẳng để tâm lắm.
“Ma Diễm Cốc à? Nơi đó chẳng phải đã bị phong tỏa rồi sao?”
“Hắn nói là tìm được dưới một cái bệ đá, chuyện này vẫn nên chờ trưởng lão trong tông môn dùng bí pháp kiểm tra thì hơn...”
Ngay lúc hai người đang trao đổi, Thẩm Ngọc vừa mới di chuyển linh kiếm ra, trong không gian đột nhiên có một luồng dị động.
“Cẩn thận!” Giọng thiếu niên vang lên đầy gấp gáp, không biết từ lúc nào hắn đã lao tới khoảng giữa hai người. Vì không kịp dừng lại, hắn vô tình đυ.ng phải Thẩm Ngọc, ngay sau đó liền xoay người che chắn trước mặt nàng.
Thẩm Ngọc kinh hãi, vô thức kéo hắn ra phía sau lưng mình, linh kiếm đưa ngang trước ngực, niệm chú.
Một tấm màn chắn trong suốt xuất hiện ngay trước hai người, chặn lại sức mạnh vừa nổ tung bên ngoài.
Tiêu Dục Trạch lập tức phóng ra Khốn Tiên Tỏa, trói chặt tên tiểu nhân gian trá kia lại, đồng thời ném ra một món pháp bảo phòng ngự về phía góc phòng, bảo vệ người thiếu niên không hề có tu vi kia. Ánh sáng vàng từ pháp bảo lóe lên chớp nhoáng trong làn sương mù. Đợi khi sương mù xung quanh tan đi, hắn tức giận hét lên với kẻ bị trói: “Chúng ta nghĩ ngươi tốt xấu gì cũng là điệt nhi của Vân Hà Phong chủ nên còn chưa động thủ, ngươi lại dám ra tay trước với bọn ta?”
Gã điệt nhi kia phụt một tiếng, phun ra một ngụm máu: “Chỉ trách ta xui xẻo, nếu chậm thêm hai canh giờ nữa thôi, ta tuyệt đối sẽ không rơi vào tay các ngươi! Không ngờ mới có bao lâu, tên nhóc con năm xưa đã tu luyện đến cảnh giới này rồi, mấy kẻ mới bước vào tu hành không bao lâu cũng đều có pháp bảo bảo vệ, thật là...”