Chương 6

Ngay khoảnh khắc kế tiếp, liền đυ.ng độ với linh kiếm của Thẩm Ngọc.

Hai bên giằng co, chính xác hơn là nam nhân kia đã cứng đờ người.

Hắn không thể tin nổi nói: “Sao có thể như vậy? Đỡ được một chưởng này của ta, linh kiếm trong tay ngươi tuyệt không phải phàm phẩm! Có linh kiếm lợi hại như thế, ta không thể nào không biết, rốt cuộc ngươi là ai? Chiêu thức vừa rồi của ngươi... hóa phức tạp thành đơn giản, một đòn chế địch, loại phong cách này ta chưa từng gặp qua.”

Trong lòng Thẩm Ngọc thầm nghĩ, đó chẳng phải là vì nguyên chủ trước nay chưa bao giờ dùng hết toàn lực, chỉ muốn đẩy nam chính lên trước mắt thế nhân thôi sao.

“Đừng giãy giụa vô ích nữa.”

Thẩm Ngọc dùng kiếm chỉ thẳng vào sống mũi hắn: “Nói cho ta biết, ma công ngươi luyện rốt cuộc từ đâu mà có?”

“Ta chính là điệt nhi của Vân Hà Phong chủ thuộc Thiên Vân Tông, ngươi dám đối xử với ta như vậy...”

“Ta chính là đại sư tỷ của Thiên Vân Tông.”

“Thiên Vân Tông từ trước đến nay chỉ hỏi đúng sai, không hỏi thân phận.”

Kiếm của nàng dịch chuyển một chút, nhắm thẳng vào mắt hắn.

“Còn dám đánh trống lảng nữa, coi chừng ta đâm mù mắt ngươi.”

Thực lực mạnh yếu giữa hai người thế nào, nam nhân chỉ trong vòng hai chiêu đã rõ rành rành — hắn không phải là đối thủ của nàng.

Nếu như cho hắn thêm một chút thời gian nữa, có khi hắn sẽ...

Kiếm lại tiến sát hơn một chút.

“Ta... ta không biết thật mà!” Nam nhân nói: “Chính là vào một ngày nọ, khi ta vừa chuẩn bị ngủ thì phát hiện trên giường xuất hiện một cuốn bí kíp, ta thấy nội dung khá lợi hại, thế là cứ dựa theo cuốn bí kíp ấy mà luyện.”

Thẩm Ngọc không động đậy, chăm chú nhìn thẳng vào mắt nam nhân, như đang xác nhận hắn nói thật hay giả.

Ngay lúc này, một giọng nói vang lên từ phía sau nàng.

“Hắn nói dối.”

Một thiếu niên toàn thân ăn mặc chẳng khác nào ăn mày đột nhiên lên tiếng: “Bí kíp không phải nhặt được trên giường.”

Thẩm Ngọc hơi nghiêng người, nhưng mũi kiếm vẫn không hề xê dịch. Ánh mắt nàng rơi trên khuôn mặt có phần sạch sẽ của thiếu niên, lướt nhanh qua nốt ruồi lệ nơi khóe mắt đối phương rồi lập tức dời đi: “Làm sao ngươi biết?”

“Hắn không biết gì cả!” Nam nhân kích động nói: “Chính hắn mới là kẻ nói dối ngươi. Hắn là một tên ăn mày trộm cắp bẩn thỉu đáng ghê tởm! Người trong trấn chúng ta ai cũng biết hắn, ngươi đừng tin hắn...”

Thẩm Ngọc liếc mắt nhìn sang, nam nhân theo bản năng tức khắc ngậm miệng.

Thiếu niên ăn mày tiếp tục nói: “Ta nghe được từ người khác. Người bên ngoài từng nhắc đến chuyện hắn từng đi qua Ma Diễm Cốc, trở về liền bắt đầu tu luyện một loại ma công, mãi cho tới tận bây giờ.”

Ma Diễm Cốc.

Thẩm Ngọc lặp lại ba chữ này trong lòng, rốt cuộc cũng nhớ ra trong sách hình như từng có một đoạn giới thiệu về các môn phái ma tu, từng nhắc đến một câu rằng ở phía Đông Bắc của Thanh Uyên giới có một vùng đất, nơi không ai dám bước chân vào, cũng chưa từng có ai bước vào rồi còn có thể đi ra được.

Ngoài câu này ra thì không có thêm nội dung nào khác, chuyện về ma tu cũng không được giới thiệu kỹ càng.

Toàn bộ tình tiết của quyển sách đều xoay quanh nữ chính làm sao tu luyện, làm sao nhận thân thích, trải qua các bí cảnh và đại hội đấu pháp, làm sao chiếm được trái tim của nam phụ và nam chính, cùng với việc nàng ấy làm sao lại khiến nữ phụ phải ganh ghét.

Còn chuyện các ma tu vì sao cuối cùng chỉ còn tồn tại hai môn phái như hiện tại, cũng chẳng được miêu tả nhiều.

Trong phút chốc, Thẩm Ngọc chợt nhận ra, nơi gọi là Ma Diễm Cốc này dường như đã bị nàng bỏ qua rất nhiều, nói không chừng vị Ma Tôn phản diện cuối cùng xuất hiện trong truyện, sẽ có mối liên quan nào đó với nơi đây.

Nhưng khi chưa hoàn toàn chắc chắn, nàng cũng sẽ không hành động hấp tấp.

Trong phòng trở nên yên tĩnh, nam nhân kia không dám làm phiền Thẩm Ngọc suy nghĩ.

Bên ngoài cửa chợt vang lên một trận ồn ào.

“Tại sao bức tường này đều đen cả rồi?”

“Chẳng lẽ những tiếng động lớn ban nãy lại liên quan đến bức tường này?”

Mấy người rất nhanh xông vào, vượt qua đám người đang nằm la liệt dưới đất bên ngoài, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Thẩm Ngọc đang ở trong phòng.

“Đại sư tỷ, tỷ cũng ở đây à?”

Sau đó bọn họ lại nhìn thấy tình cảnh trong phòng, chần chừ hỏi: “Những người này... là chuyện gì vậy?”

Thẩm Ngọc: “Đây này, điệt nhi của Vân Hà Phong chủ, bị ta bắt gặp đang tu luyện ma công.”

Các sư đệ, sư muội: “... Nên tỷ mới khiến nơi này thành ra thế này à?”

Thẩm Ngọc nói: “Hiểu lầm rồi, bên ngoài kia toàn là thiên lôi đánh xuống đấy chứ. Chứng tỏ ngay cả thiên đạo cũng không nhìn nổi nữa.”

Một vị sư muội nói: “Sư tỷ, tỷ đừng nói đùa nữa. Thiên lôi sao lại tùy tiện đánh xuống được?”

Thẩm Ngọc: “...”

Vậy bảy tám đạo thiên lôi lúc nãy đánh xuống người ta là giả chắc?