Chương 50

Nguyên Tùy và Nguyên Hoài đưa mắt nhìn nhau, chỉ hận không thể tự đâm mù mắt, tự phá đi thính giác của chính mình. Hai người lập tức âm thầm lấy ra pháp bảo, lặng lẽ dịch bước, từng chút từng chút hướng về phía khoảng trống ở cạnh cửa mà lùi dần.

Hồng Phong trưởng lão đang định tiếp tục kích động mà cãi thêm một trận nữa với Nhuận Thanh phong chủ, cứ như thể làm vậy thì sẽ khiến ông ta tỉnh táo lại. Đúng lúc này, sắc mặt Tông chủ chợt biến đổi, ông nhanh chóng đưa tay bắt lấy tay của Hồng Phong trưởng lão, kéo mạnh ra sau, truyền âm nói: “Hồng Phong, đừng nói nữa! Ngươi không nhìn ra trạng thái của Nhuận Thanh có gì bất thường sao? Bao năm qua ngươi chẳng lớn lên được chút nào, chỉ có tính tình nóng nảy và cái miệng là thăng tiến cảnh giới thôi!”

Hồng Phong trưởng lão trong lòng chấn động, lúc này mới nhận ra hai mắt của Nhuận Thanh sư huynh đã đỏ đến mức bất thường, những kinh mạch lộ ra ngoài da thịt cũng bắt đầu nổi lên, mơ hồ chuyển sang màu đen. Ông liền truyền âm hỏi lại: “Chuyện này là sao? Đây là... nhập ma ư? Nhuận Thanh sư huynh rơi vào tâm ma rồi sao? Hắn sao có thể không chống nổi tâm ma cơ chứ?”

Tông chủ đồng thời truyền âm cho ông và Thanh Ngô: “Chuyện tâm ma ai dám khẳng định chắc chắn? Các ngươi đừng tiếp tục kích động hắn nữa! Thanh Ngô, trong túi Càn Khôn của ngươi còn linh thảo, linh đan hoặc pháp bảo nào giúp thanh tâm tĩnh khí không, mau lấy ra cho Nhuận Thanh dùng! Tu vi cấp bậc Tiên Tôn nếu thật sự nhập ma thì không phải chuyện đùa đâu!”

Thanh Ngô trưởng lão lập tức lục tìm trong túi Càn Khôn: “Ta còn một viên linh đan!”

Bà dùng tốc độ nhanh nhất, tay cầm linh đan xông lên trước, vừa định vận linh lực ép mở miệng Nhuận Thanh phong chủ để nhét linh đan vào thì cả người bà đã bị một luồng sức mạnh cực lớn đánh bay ra ngoài.

“Thanh Ngô!!!”

Tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, trên trời phía trên Nhuận Thanh Phong lập tức tụ lại một tầng mây đen dày đặc, đè ép cả nửa bầu trời. Điện chớp sấm vang, nhìn qua chỉ thiếu mỗi một đạo thiên lôi bổ xuống nữa thôi.

Trên đỉnh núi, cuồng phong nổi lên tứ phía, những cây cỏ nhỏ yếu bị nhổ tung cả rễ lẫn đất bay lên, đá vụn cũng rung lắc dữ dội.

Tông chủ hét lớn: “Nguyên Tùy, Nguyên Hoài, lui ra sau lưng chúng ta, bảo vệ đại sư tỷ và vị sư đệ này! Hồng Phong, Thanh Ngô, mau tế pháp bảo, lập kết giới, tuyệt đối không được để liên lụy tới toàn bộ Thiên Vân Tông! Thanh Ngô, đưa linh đan cho ta!”

Hai mắt Nhuận Thanh phong chủ đỏ ngầu, rõ ràng đang chuẩn bị phát động tấn công. Trong tay ông ta, linh lực xoay tròn đã nhiễm thêm một tầng ma khí, ánh sáng rực rỡ của linh lực cùng sắc đen u ám của ma khí liên tục giằng co đấu đá dữ dội, phát ra những âm thanh “xì xì”. Sắc mặt ông ta trở nên hung ác, dữ tợn, nghiến răng nói: “Đại sư tỷ của Thiên Vân Tông sao có thể là kẻ phẩm hạnh bất chính, hành xử phóng túng như ả? Quả thực làm mất sạch thể diện của Thiên Vân Tông ta! Hôm nay, hoặc là ta gϊếŧ chết đứa nhi nữ nghiệt súc này, hoặc là bắt nàng ta rút khỏi vị trí đại sư tỷ, từ nay về sau không được phép bước vào Thiên Vân Tông dù chỉ nửa bước!”

Phen này thì xong rồi, Hồng Phong trưởng lão muốn nhịn cũng chẳng thể nhịn nổi nữa. Trong lúc vận khởi pháp bảo chắn trước mặt mọi người, ông còn gầm lớn đầy giận dữ: “Ta thấy ngươi điên thật rồi! Ngọc nhi chính là đại sư tỷ được toàn bộ Thiên Vân Tông công nhận, là người đứng đầu trong các đệ tử của tông môn dưới thế hệ trưởng bối chúng ta. Bốn năm nữa đại hội đấu pháp Thanh Uyên giới còn phải dựa vào nó để giữ thể diện, đâu phải ngươi nói gϊếŧ là gϊếŧ, nói đuổi là đuổi được chứ?”

Tông chủ hét lên: “Hồng Phong!”

Nhuận Thanh phong chủ lúc này càng thêm phẫn nộ. Sức mạnh vốn đã kinh khủng của một vị tiên tôn khi điên cuồng bộc phát đã đủ khiến người ta khó lòng chống đỡ, nay ông ta lại càng tiến sát thêm một bước vào trạng thái nhập ma. Chỉ cần nửa bước này thôi đã khiến sức mạnh của ông ta tăng vọt gấp bội.

Tông chủ cùng mấy vị trưởng lão chỉ đành nhanh chóng tế ra pháp bảo bản mệnh chắn trước mặt, cố gắng giữ lại chút không gian để thở. Thế nhưng, chút không gian hiếm hoi này cũng đã bị Hồng Phong trưởng lão phá tan, không còn cách nào để lo liệu cho các đệ tử khác nữa. Tu vi của Nguyên Tùy và Nguyên Hoài chỉ mới là Linh Tiên nhất phẩm, ngay cả tự bảo vệ chính mình cũng không đủ khả năng, càng đừng nói đến việc bảo vệ người khác.

Ngay trong lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một đôi tay lạnh buốt bỗng ấn đầu Quý Kiêu vào trong lòng, khiến hắn được cứu ngay khi gần như sắp ngạt thở. Quý Kiêu thở dốc dồn dập, cơ thể bị kéo qua nhanh đến mức không kịp suy nghĩ hay phản ứng, liền mất thăng bằng, hai chân co lại, eo thẳng đơ mà ngã nhào vào lòng ai đó. Phía sau đầu hắn nhẹ nhàng va vào vật gì đó, ngay lập tức sau lưng vang lên một tiếng “suýt” khe khẽ.

“Nhìn gầy yếu vậy mà cũng nặng thế?” Người phía sau vừa xoa xoa cằm, đau đớn nhăn mặt lại: “Không có chút tu vi nào mà chẳng biết tìm chỗ trốn, thật ngốc.”

“Sư... sư tỷ, sao... sao tỷ lại...?”

Trên đỉnh đầu hắn truyền đến một tiếng cười khẽ: “Mới chưa được nửa canh giờ, Quý sư đệ, sao đệ đã biến thành nói lắp rồi vậy?”