Hồng Phong trưởng lão bị thái độ dửng dưng của ông ta chọc giận đến mức suýt phát điên: “Ngươi đang nói cái quái gì thế hả? Ngọc nhi là đứa bé chúng ta tận mắt nhìn nó lớn lên, nó bị thương nặng như vậy, chẳng lẽ ngươi muốn bọn ta khoanh tay đứng nhìn hay sao?”
Nói đến đây, ông càng thêm tức giận hơn: “Ngươi chính là cha nó, là cha ruột của nó đấy! Ngươi sao lại có thể xuống tay ác độc đến mức này được?”
“Người nói năng quái gở mới là ngươi.” Nhuận Thanh phong chủ lạnh nhạt nói: “Cha ruột ư? Ai là cha của nàng ta? Từ hôm qua trở đi, ta và nàng đã không còn quan hệ gì nữa.”
Hồng Phong trưởng lão không thể tin nổi: “Ngươi từ hôm qua đã quyết tâm ép chết nó rồi ư?”
Nhuận Thanh phong chủ hơi nhếch mép cười một cái: “Hồng Phong sư đệ, ngươi đang nói đùa cái gì thế? Ép chết cái gì chứ, ta làm sao lại có tâm tư ấy. Ngươi biết rõ, đối với những kẻ xa lạ đã trở mặt rút kiếm đối địch, ta trước giờ đều không nương tay. Lấy đâu ra chuyện ép chết chứ? Kẻ thù, cũng vậy thôi.”
Hồng Phong trưởng lão: “Ngươi nói bậy! Ngươi gặp một người xa lạ mà đã có thể xuống tay ác độc đến vậy sao? Lẽ nào từ lúc này, ngươi đã coi Ngọc nhi như kẻ thù rồi ư?”
Nhuận Thanh phong chủ không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận điều gì.
Hai đệ tử của Nhuận Thanh Phong đứng phía sau ông ta chỉ hận không thể bịt kín tai lại. Chuyện trong nhà của sư phụ, loại chuyện này chẳng phải đã thuộc hàng bí mật rồi sao? Vậy mà bọn họ lại bị bố trí ở đây nghe hết cả vào tai. Thật đúng là xui xẻo mà.
Tông chủ nhẹ giọng khuyên ông ta: “Nhuận Thanh sư huynh, huynh hãy bình tĩnh một chút đi. Bất kể Ngọc nhi đã làm ra chuyện gì, huynh cũng không cần thiết phải đoạn tuyệt tình nghĩa đến mức này. Thậm chí nói ra thì... nàng thực ra cũng chưa từng làm điều gì quá đáng để ép người cả. Hôm qua huynh vừa mới xuất quan, còn chưa kịp hiểu rõ mọi chuyện đã vội vàng đưa ra quyết định. Còn Ngọc nhi thì cảm xúc bị dồn nén suốt nhiều năm qua, nhất thời bộc phát nên mới khiến quan hệ cha con giữa hai người rơi vào tình cảnh hôm nay. Theo ta thấy, huynh không ngại thử nghe xem các đệ tử trong tông môn nói về Ngọc nhi như thế nào, rồi sau đó hãy phán đoán xem nàng ấy có thật sự như huynh nói, đã làm chuyện gì có lỗi với người khác không, rồi mới quyết định cũng chưa muộn. Nhuận Thanh sư huynh, trước mắt, huynh hãy thu lại kiếm khí và linh lực trên người Ngọc nhi đã, đợi nàng tỉnh lại rồi hãy cùng nhau nói chuyện rõ ràng. Dù sao thì cũng là cha con mà...”
Trong lúc nghe tông chủ nói, l*иg ngực Nhuận Thanh phong chủ phập phồng không ngừng, hốc mắt thoáng đỏ lên, bên trong dần hiện lên những tia máu. Ông ta mím chặt môi, cơ thể dường như đang run lên vì cố kìm nén cảm xúc, cứ như vậy nghe hết toàn bộ những lời của tông chủ. Cho đến giây phút cuối cùng, ông ta bỗng nhiên vung mạnh tay trái lên, một chiếc giỏ gỗ đặt trên bàn trong viện lập tức bị ông ta điều khiển bay thẳng tới cửa, đập mạnh xuống đất, phát ra một tràng âm thanh giòn giã.
Mấy mảnh ngọc giản rơi ra tứ tung trên mặt đất.
Tông chủ và hai vị trưởng lão tức thì trở nên ngây ngẩn. Quý Kiêu bị họ chắn ở phía sau, từ khe hở nhìn thấy rõ những mảnh ngọc giản kia, đồng tử hắn hơi co lại.
“Ngươi nói thì dễ nghe lắm! Ngươi lên đây xem thử trong ngọc giản này ghi lại những thứ gì đi? Ngày hôm qua ta vừa mới biết được, trong thời gian ta bế quan, nàng ta đã làm ra bao nhiêu chuyện không đứng đắn với Trạch nhi. Mới chỉ vừa qua vài canh giờ, còn chưa được nửa ngày, lại có người đến báo cho ta biết nhi nữ của Nhuận Thanh tiên tôn ta, đại sư tỷ Thẩm Ngọc của Thiên Vân Tông các ngươi, vậy mà bỏ ra mấy vạn viên linh thạch thượng phẩm để tìm kiếm một kẻ ngay cả khuôn mặt cũng chưa từng thấy rõ! Mới gặp nhau một lần, ngay cả diện mạo, nơi ở hay thân phận đối phương cũng không biết, đã để ý đến mức ấy, thật chẳng bằng đám kỹ nữ thế tục! Vài hôm trước vừa si mê Trạch nhi, hôm sau lại lập tức say mê một kẻ vô danh, phong lưu tùy tiện đến vậy, đúng là không hổ danh là nữ nhi do mẫu thân nàng sinh ra! Có một đứa nhi nữ phóng túng như vậy, ta thực sự hối hận vì ngày hôm qua chỉ đoạn tuyệt quan hệ mà không trực tiếp gϊếŧ nàng đi!”
Chỉ có Thanh Ngô trưởng lão và Quý Kiêu đứng gần giường ngọc nghe được rõ ràng từng lời nói của Nhuận Thanh phong chủ, kinh hãi không thôi. Không ai chú ý tới lúc này, đôi mắt Thẩm Ngọc đang nằm trên giường ngọc, nhãn cầu dưới lớp mí mắt khép chặt đã không ngừng đảo chuyển, như thể đang giãy giụa muốn tỉnh lại.
Hồng Phong trưởng lão liền kích động lên, mặt đỏ tía tai nói: “Hoang đường! Ngọc nhi là một Kim Tiên, cũng đâu phải là một thiếu nữ thế tục chưa xuất giá, sao ngươi có thể nói năng quá đáng đến mức này? Hiện giờ trong giới tu sĩ Thanh Uyên giới, rất nhiều người chỉ cần chí đồng đạo hợp liền kết thành đạo lữ, ngươi sao lại cổ hủ đến vậy? Nhuận Thanh, ngươi tu luyện nhiều năm thế rồi, lẽ nào đối với chuyện tình ái của tu sĩ chỉ có cái nhìn nông cạn như thế sao? Từ sau đại chiến Tiên Ma, tâm cảnh của ngươi không những không tăng tiến mà còn thụt lùi, theo ta thấy, tất cả đều hủy ở chữ "tình" này rồi!”
Những lời nói cuối cùng của ông giống như một đạo sấm sét nổ vang trong lòng mọi người có mặt tại đó.