Chương 47

Phi hổ chở bọn họ dừng lại ở một con đường núi bên ngoài động phủ. Động phủ mà vị phong chủ này ở, so với chỗ ở của ba đệ tử đứng đầu trong tông môn thì càng rộng rãi, thoải mái hơn rất nhiều.

Chỉ riêng sân trước, tuy không bố trí cổng, nhưng hai bên linh thực, linh thụ đã tự nhiên tạo thành một cánh cổng hình vòm.

Hồng Phong trưởng lão dùng hai tay nâng Thẩm Ngọc, dẫn theo Quý Kiêu vừa định bước vào, thì hai đệ tử trong sân tựa như đã sớm chờ sẵn, vừa nghe chút động tĩnh lập tức bước ra cửa, chặn đứng đường đi của họ.

“Nguyên Tùy, Nguyên Hoài, hai người các ngươi chặn đường làm gì thế?” Trưởng lão Hồng Phong nói: “Không thấy sư tỷ các ngươi bị thương rồi à, mau để ta vào gặp Nhuận Thanh sư huynh!”

Hai đệ tử kia đưa mắt nhìn nhau một cái, sau đó bất đắc dĩ hành lễ với Hồng Phong trưởng lão, nói: “Hồng Phong trưởng lão, không phải chúng đệ tử cố ý cản trở. Nhưng hôm qua khi sư phụ trở về đã căn dặn rồi, bất cứ ai tới tìm người cũng đều không gặp.”

Hồng Phong trưởng lão vừa nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi: “Ngày hôm qua? Hắn đã biết trước sẽ có người đến tìm hắn sao? Không đúng, hắn chắc chắn đã biết chuyện của Ngọc oa oa từ trước rồi...”

Quý Kiêu đứng bên cạnh nghe hết từ đầu đến cuối. Hôm qua khi hắn đến chủ điện, sư tỷ đã bị thương. Hôm nay nghe được nhiều chuyện như vậy, cuối cùng hắn cũng biết nàng đã bị thương như thế nào. Tuy không rõ ràng nguyên do trong đó, nhưng một phong chủ trong tông môn, tự tay làm thương đại sư tỷ của cả tông môn, đã biết rõ sẽ có người đến tìm mình, còn cố ý cho người chặn ngay ngoài cửa... rõ ràng chính là muốn chặn đường, cố tình không cho sư tỷ bước vào. Vị phong chủ này, rõ ràng chính là cố ý khiến sư tỷ bị thương!

Nhưng theo tính tình của đại sư tỷ, nàng nếu đã chịu thương, rất có thể sẽ nín nhịn không lên tiếng, một mình chịu đựng giấu trong lòng. Nhưng cho dù có như vậy, nàng cũng tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha kẻ đã khiến nàng bị thương kia, nhất định sẽ tìm cơ hội phản kích lại.

Quý Kiêu trong lòng kết hợp với từng hành động thường ngày của Thẩm Ngọc, suy diễn đủ đường, nhưng cuối cùng vẫn không sao hiểu được vì sao lần này sư tỷ bị thương như vậy, mà vị phong chủ kia lại có vẻ chẳng hề bị làm sao cả. Rốt cuộc là kẻ thế nào... mới có thể khiến đại sư tỷ ra nông nỗi này?

Nguyên Tùy và Nguyên Hoài vội vàng tiến lên ngăn cản, thấy Hồng Phong trưởng lão có ý định xông vào, nhớ tới lời dặn dò của Nhuận Thanh phong chủ, đành bất đắc dĩ rút vũ khí ra, một trái một phải chắn ngang trước mặt họ. Nguyên Tùy nghiến răng nói: “Hồng Phong trưởng lão! Xin người đừng làm khó hai người chúng đệ tử nữa! Chúng đệ tử cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi! Nếu các người nhất định muốn xông vào, vậy chúng đệ tử chỉ còn cách... mở ra pháp bảo trong viện này, đến lúc đó lỡ làm tổn thương tới đại sư tỷ và vị tiểu sư đệ này, thì chớ trách chúng đệ tử!”

Nguyên Hoài cũng nói thêm vào: “Trưởng lão, sư phụ đã dặn rồi, dù cho là tông chủ đích thân tới cũng không thể vào trong được!”

“Cái gì mà tông chủ đích thân tới cũng không thể vào?” Đúng lúc hai bên đang giằng co bất phân thắng bại, tông chủ và Thanh Ngô trưởng lão vội vội vàng vàng từ dưới núi đi lên: “Chuyện gì thế này? Nguyên Tùy, Nguyên Hoài, trưởng lão có chuyện quan trọng phải làm, hai người các ngươi sao lại còn đứng cản đường?”

Hai đệ tử đồng loạt thở dài một hơi, cười khổ nói: “Tông chủ, Thanh Ngô trưởng lão, chuyện này thực sự không phải chúng đệ tử muốn cản đâu.”

“Các ngươi hai người cũng tới à?” Hồng Phong trưởng lão nhìn sang, hỏi: “Quân Vi đâu?”

Tông chủ nói: “Ta đã bảo Quân Vi đến điện phụ rồi. Ngọc nhi rốt cuộc thế nào? Thanh Ngô là y tu giỏi nhất tông môn, mau để nàng ấy xem một chút.”

Thanh Ngô trưởng lão cũng tức khắc lên tiếng: “Tông chủ nói đúng, nghe tin Ngọc nhi bị thương ngất xỉu, ta lập tức cùng tông chủ chạy tới đây. Để ta thả giường ngọc phù ra, ngươi đặt nàng ấy lên để ta xem xét vết thương.”

Giường ngọc phù này chính là tọa kỵ thường dùng của Thanh Ngô trưởng lão. Như tên gọi, ngoại hình giống một chiếc giường làm từ ngọc thạch, điêu khắc những hoa văn vô cùng tinh xảo. Khi thả ra có thể lơ lửng giữa không trung, cưỡi mây vượt gió, ngàn dặm một ngày, vừa tiện cho Thanh Ngô chữa bệnh cứu người, lại tiện cho bản thân bà nghỉ ngơi.

Hồng Phong trưởng lão liền nhẹ nhàng đặt Thẩm Ngọc lên giường ngọc: “Hẳn là do nhát kiếm trên vai trái của Ngọc oa oa, nên mới thành ra thế này.”

Thanh Ngô trưởng lão liếc mắt nhìn ông cùng Quý Kiêu một cái, rồi phất tay với tông chủ, nói: “Mọi người lui ra hết đi, đứng cách ít nhất ba thước, xoay người lại, nếu ta không cho phép thì không được quay lại. Để ta xem xét vết thương trên vai nàng ấy. Còn vị này là... À, nhớ ra rồi, là tên đệ tử phế linh căn hôm qua mới vào môn. Ngươi tuổi nhỏ, huyết khí phương cương, càng phải xoay người qua chỗ khác.”

Ba người nghe vậy liền lui về sau. Hồng Phong trưởng lão nhịn không nổi, lầm bầm nói: “Thanh Ngô, ngươi nói năng kiểu gì vậy chứ? Có biết ngượng hay không hả? Cứ như thể nhìn mỗi cái vai thôi cũng đủ khiến tên đệ tử này thế nào rồi ấy.”

Quý Kiêu vốn cũng chẳng nghĩ gì nhiều, nhưng vừa nghe câu sau của Thanh Ngô trưởng lão xong, lỗ tai lập tức đỏ bừng, hắn ho nhẹ một tiếng: “Thanh Ngô trưởng lão cứ yên tâm, đệ tử sẽ không quay lại đâu.”