Tiêu Dục Trạch lùi lại một bước, kéo nàng ta ra, cau mày nói: “Thiệu sư muội, thân thể muội vốn không tốt, Thanh Ngô trưởng lão đã dặn dò muội phải khống chế cảm xúc của mình. Bọn ta đều biết muội thân cận với sư tỷ, nhưng vào lúc này, muội nên đứng sang một bên quan sát đi.”
Nói xong, hắn đưa tay dọn ra một con đường.
Hồng Phong trưởng lão bước tới, đang định cúi người xuống kiểm tra thì thấp giọng lẩm bẩm một câu: “Trước giờ chưa từng xảy ra chuyện này. Đây chỉ là một đoạn ký ức, chiếc bình lưu ly làm sao có thể gây thương tích cho người được chứ...”
Quý Kiêu nâng đỡ Thẩm Ngọc, để đầu nàng tựa lên chân mình, nghe thấy lời này liền mấp máy môi, trầm giọng đáp: “Trưởng lão, sư tỷ hôm qua vốn đã bị thương rồi.”
“Bị thương ư? Nhưng nhìn Ngọc oa oa chẳng phải vẫn ổn như không sao?” Hồng Phong trưởng lão hơi ngẩn ra, chợt nhớ tới điều gì, liền nói tiếp: “Ồ, là nhát kiếm hôm qua của Nhuận Thanh sư huynh, nhưng như vậy cũng đâu đến mức...”
Khi ông vừa nói lời này, các đệ tử xung quanh đồng loạt hít vào một hơi thật sâu.
Nhuận Thanh phong chủ? Nhuận Thanh phong chủ đã làm đại sư tỷ bị thương bằng một kiếm?
Hồng Phong trưởng lão cúi đầu nhìn xuống, bỗng thấy trên vai trái của Thẩm Ngọc có linh lực đang từ từ thẩm thấu qua lớp vải, không khỏi chấn động kêu lên: “Cái này... Sao lại thế này được?” Sư huynh hắn... vậy mà thật sự xuống tay nặng như vậy?
Trong lòng ông đã rõ ràng, liền không chút do dự, dùng hai tay nâng Thẩm Ngọc lên, nhanh chóng lao ra khỏi điện phụ, hướng thẳng tới Nhuận Thanh Phong.
“Tiểu Trạch oa oa! Con trông chừng kỹ các đệ tử trong điện bên này, sai người gọi nhị sư huynh của con tới giảng bài thay!”
Linh thú đang nghỉ ngơi trong viện động phủ của ông nghe được tiếng triệu hồi trong lòng ông, tức thì ngửa đầu rống lớn một tiếng, lao nhanh ra khỏi sân.
Quý Kiêu vừa nghe vậy, bước chân lập tức tăng tốc nhanh hơn hẳn. Đây là lần đầu tiên hắn bộc phát ra tốc độ như vậy, khiến ngay cả Tiêu Dục Trạch đứng phía sau cũng không kịp gọi lại, nháy mắt hắn đã chạy đến bên cạnh Hồng Phong trưởng lão.
Vừa lúc Hồng Phong trưởng lão đang đứng ở cửa chính điện phụ, đợi linh thú của mình tới. Ông liếc thấy hắn chạy đến, nghĩ đến đây là đệ tử do Thẩm Ngọc đích thân mang về, hôm qua còn được nàng an bài chỗ ở. Thấy hắn sốt ruột như vậy, có lẽ đứa trẻ này đã xem Thẩm Ngọc như tỷ tỷ ruột rồi.
Nghĩ tới đây, trái tim vốn thô ráp của Hồng Phong trưởng lão bỗng có chút cảm động, liền nói: “Ngươi, nhóc con này, quả là biết báo ân đấy. Tuy nói ngươi chẳng giúp được việc gì đâu, nhưng tấm lòng như vậy cũng đáng quý...”
Từ xa, một con phi hổ màu vàng nâu bay tới, dừng lại bên cạnh hai người, cất lên một tiếng rống.
“Theo ta!”
Hồng Phong trưởng lão nói xong liền cưỡi lên phi hổ, Quý Kiêu lập tức ngồi lên phía sau ông. Một người một hổ, nhanh chóng hướng thẳng đến Nhuận Thanh Phong.
Tuy nhiên, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi họ rời đi, tin tức “Nhuận Thanh phong chủ dùng một kiếm làm đại sư tỷ bị thương”, “Đại sư tỷ trúng một kiếm của Nhuận Thanh phong chủ, thổ huyết hôn mê bất tỉnh” đã lan truyền khắp cả đám đệ tử trong điện phụ. Cộng thêm việc Tiêu Dục Trạch phái một sư đệ đi gọi nhị sư huynh tới giảng bài thay, người sư đệ đó vì vội vàng mà thuật lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra cho nhị sư huynh nghe, ngay cả đệ tử đang tập luyện ở võ trường cũng đều biết chuyện này.
Thoáng chốc, cả Thiên Vân Tông ai ai cũng đã nghe tin.
Vốn dĩ mọi người đều biết đại sư tỷ và Nhuận Thanh phong chủ quan hệ không hòa thuận. Bây giờ tin này vừa lan ra liền nhanh chóng biến chất, khiến người ta không thể không suy đoán xem rốt cuộc sự việc này ẩn giấu ý tứ gì bên trong.
Tông chủ đang ngồi xử lý công vụ trong thư phòng, vừa mới cầm lấy bút lông, chấm vào nghiên mực, đầu bút vừa chạm vào trang giấy thì...
“Rầm!” Một đệ tử đẩy cửa xông vào, vội vội vàng vàng nói: “Tông chủ, không xong rồi! Các đệ tử trong tông đều đã biết chuyện "đại sư tỷ bị Nhuận Thanh phong chủ đả thương một kiếm đến mức thổ huyết hôn mê" rồi! Đệ tử bên ngoài đều đang suy đoán rốt cuộc giữa đại sư tỷ và Nhuận Thanh phong chủ đã xảy ra chuyện gì!”
Bàn tay của Tông chủ run lên một cái, cây bút lông lập tức rơi xuống mặt bàn, mực nước bắn tung tóe lên cả áo ông.
“Là kẻ nào! Dám vi phạm tâm ma thệ ngôn?” Tông chủ giận dữ hét lên.
“Không phải đâu!” Đệ tử kia vội vàng nói tiếp: “Là đại sư tỷ bị ngất trong điện phụ, lúc Hồng Phong trưởng lão kiểm tra thương thế không cẩn thận lỡ miệng nói ra vết thương là do kiếm của Nhuận Thanh phong chủ gây nên...”
“...” Vẻ mặt Tông chủ bi phẫn nói: “Sao hắn không chịu học hỏi Thanh Ngô một chút xem làm thế nào để giữ kín cái miệng lại chứ!”