Thế nhưng, ma tu kia tựa như hoàn toàn không cảm nhận được chút đau đớn nào. Rõ ràng thân thể hắn đã bị kiếm xuyên thành lỗ chỗ, vậy mà vẫn đứng thẳng tắp ngay tại chỗ, nghiêng người giơ một tay lên, vận chuyển công pháp. Từ lòng bàn tay hắn phát ra một luồng ma khí nồng đậm, xoay tròn theo chiều kim đồng hồ, trực tiếp cố định những thanh kiếm đang đâm tới kia trong lòng bàn tay. Đồng thời, tay còn lại của hắn cũng lấy từ trong ngực ra một lá cờ nhỏ, cắm xuống đất, miệng thì thầm niệm chú.
Chuỗi âm thanh trầm thấp kia dường như mang theo một loại âm điệu và sức mạnh kỳ quái, khiến những người nghe được chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, không kìm được mà bịt chặt tai.
Chỉ trong chớp mắt, từ lá cờ kia liên tiếp bay ra từng con ác quỷ, gào thét xông về phía Thẩm Ngọc. Thậm chí ngay dưới chân nàng cũng có không ít quỷ hồn chui lên từ lòng đất, túm lấy cổ chân nàng.
Trong lòng Thẩm Ngọc run lên, nàng lập tức nắm chặt linh kiếm, cổ tay lưu loát và dứt khoát xoay chuyển qua lại, từng nhát kiếm đánh tan những ác quỷ này. Nhưng duy nhất có một con ác quỷ không giống những con khác, đôi mắt đỏ sậm, hung quang bộc lộ.
Trực giác Thẩm Ngọc thấy có gì đó bất thường, vừa định vung kiếm đánh về phía nó, bỗng nhiên cánh tay trái truyền tới một cảm giác tê liệt, mang theo cơn đau nhức khó tả, lan ra khắp toàn thân nàng từ trái sang phải.
“Keng” một tiếng giòn tan vang lên, linh kiếm trong tay nàng rơi xuống đất, nảy lên hai cái.
Xung quanh vang lên tiếng kinh hô sợ hãi: “Kiếm sao lại rơi rồi?”
Lời còn chưa dứt, người trong làn khói kia đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, thân thể mất hết sức lực ngả mạnh ra sau, đôi mắt khép lại, nặng nề rơi xuống, vạt áo màu xanh nhạt dưới lực tác động mạnh mà xòe ra hai bên.
Trong đám đông, ánh mắt của vị sư muội họ Thiệu kia hiện lên một tia kinh ngạc, nhớ đến mối quan hệ giữa mình và Thẩm Ngọc trong mắt người trong tông môn, liền đau thương hét lớn: “Đại sư tỷ!”
Giọng nàng ta vừa cất lên, tức thì những đệ tử khác cũng đều kinh hoảng la hét theo.
Hồng Phong trưởng lão kinh ngạc đứng bật dậy, trong lòng vô cùng hoang mang... chiếc kính ký ức lưu ly này tuyệt đối không thể làm người ta bị thương được mới phải! Phía dưới lúc này hỗn loạn thành một đám, không ai dám liều lĩnh tiến lên. Ông còn chưa kịp phản ứng thì giữa biển người đông nghịt, một bóng dáng đã vụt qua trước mắt, nhanh chóng lao tới nơi xảy ra sự việc, chẳng màng đến điều gì khác mà xông thẳng vào trong làn khói.
“Ấy!” Hồng Phong trưởng lão kinh hãi thất sắc: “Hoang đường! Ai xông vào trong đó vậy?”
Tiêu Dục Trạch nhìn sang, kinh ngạc đáp: “Là tên đệ tử mới vào tông môn ngày hôm qua.”
“Hôm qua?” Hồng Phong trưởng lão nhíu mày nói: “Là tên có phế linh căn kia à? Không có chút tu vi nào mà xông vào đó, đúng là không muốn sống nữa rồi! Ngay cả linh áp của tên ma tu kia hắn cũng chịu không nổi đâu!”
Vừa nói, ông liền nhảy từ trên đài xuống, lao vào giữa làn khói, trực tiếp vận linh lực tung ra một chưởng, đánh bay Thẩm Ngọc lên giữa không trung. Tiếp đó, ông lại tung thêm một chưởng nữa đưa nàng thoát khỏi làn khói. Sau đó, ông lập tức túm lấy cổ áo Quý Kiêu, ném thẳng người ra ngoài.
Hồng Phong trưởng lão nhanh chóng thu hồi chiếc bình lưu ly lại, chỉ trong nháy mắt, làn khói trong điện phụ liền tan biến hoàn toàn.
Lúc này, đám đông mới hồi thần lại, vừa muốn kéo tới bên cạnh Thẩm Ngọc nhưng lại không dám tiến lên, chỉ sợ làm chậm trễ chuyện gì quan trọng.
Quý Kiêu loạng choạng vài bước, trọng tâm bất ổn ngã xuống đất. Hắn chống người dậy, gần như bò đến bên cạnh Thẩm Ngọc, quỳ xuống bên nàng, vươn tay ôm lấy nửa thân trên của nàng, khẽ gọi: “Sư tỷ? Sư tỷ? Sư tỷ, tỷ tỉnh lại đi!”
Trong đám đông có một vị sư muội chen ra ngoài, thấy dáng vẻ hắn như vậy, ánh mắt khẽ lóe lên, lập tức tiến tới đẩy hắn ra, rồi tự mình ôm lấy Thẩm Ngọc, thê thảm kêu lên: “Đại sư tỷ, tỷ tỉnh lại đi mà! Tỷ làm sao thế này?”
Trong lòng Quý Kiêu tức khắc dâng lên một luồng lệ khí khó kiềm, hắn cố gắng nén xuống, lần nữa chen lên phía trước, áp sát bên cạnh Thẩm Ngọc, chán ghét mà gạt bàn tay của vị sư muội kia ra, dùng sức kéo người sang một bên.
Vị sư muội kia đau đớn kêu khẽ một tiếng, lảo đảo lui về sau hai bước, ngã vào trong lòng người phía sau, khóe mắt rơm rớm hai giọt lệ, cúi đầu nhìn dấu tay bị hắn bóp đỏ lên trên tay mình, đáy mắt lóe qua một tia oán hận.