Chương 44

“Tất cả im lặng!” Một vị sư huynh nào đó đứng phía trên hét lớn một tiếng.

Nhóm đệ tử vừa nãy còn đang ồn ào trong điện bên tức khắc hạ giọng xuống, ngậm chặt miệng lại.

Hồng Phong trưởng lão giơ tay lên, cười nói: “Hôm nay gọi đám đệ tử dưới Linh Tu các ngươi đến đây, chủ yếu là muốn giảng cho các ngươi về chuyện đại chiến Tiên Ma từ mấy trăm năm trước, nhân tiện nói một chút về tình hình hiện tại bên ngoài. Loại tà khí ma công của vạn năm trước kia hiện vẫn còn không ít, chỉ là không rõ sau trận chiến đó đã lưu lạc đi đâu rồi. Mong rằng sau này các ngươi chú ý hơn, nếu phát hiện ra bất kỳ ma công tương tự nào, nhất định phải đem tất cả về Thiên Vân Tông, giao cho ba vị trưởng lão hoặc tông chủ xử lý! Tuyệt đối không được tự mình tu luyện!”

“Ta biết chắc chắn có người sẽ hỏi, không phải Vô Cực Môn, Huyền Cổ Môn, Hợp Hoan Cốc đều là ma tu đó sao, vì sao bọn họ vẫn có thể tu luyện... Ai dám hỏi câu này, đều tự giác tới núi sau chỗ Dũng Tuyền đứng tấn cả buổi chiều cho ta! Não các ngươi bị gỉ rồi hả? Ba môn phái ma tu kia có thể đem so với thứ ma công mà những tên ma tu vạn năm trước luyện hay sao?”

Các đệ tử bên dưới mím chặt miệng, cả điện chìm trong tĩnh lặng.

Hồng Phong trưởng lão uy nghiêm đảo mắt nhìn quanh một lượt, rồi bất chợt cười lớn nói: “Ha ha ha, đám nhóc các ngươi đừng có sợ! Ta nói thế này, chẳng qua là muốn các ngươi nhớ kỹ một chút thôi! Vậy thì, trước khi chính thức giảng về đại chiến Tiên Ma, hãy để đại sư tỷ của các ngươi thể hiện trước một phen!”

Ông vừa nói xong, đám người phía dưới vốn đang im thin thít vì sợ lập tức trở nên sôi nổi hẳn lên:

“Đại sư tỷ?”

“Thế này là ý gì đây? Chẳng lẽ hôm nay đại sư tỷ sẽ đích thân thị phạm à? Trời ơi!”

“Lần trước đại sư tỷ tự mình ra tay biểu diễn là mười mấy năm trước rồi đấy a a a!”

Hồng Phong trưởng lão ném chiếc bình lưu ly lên không trung. Bình lưu ly lơ lửng giữa không trung rồi xoay tròn tại chỗ, từ bên trong phun ra một luồng khói xám, chậm rãi lan tỏa khắp cả điện phụ, cho đến khi làn khói phủ xuống tận mặt đất. Trong mắt mọi người, làn khói xám này đột nhiên đổi màu, không còn là một mảnh mịt mù nữa, mà dần chuyển sang màu trắng, trắng đến mức trong suốt. Sau khi làn khói đã hoàn toàn trong suốt rồi, bên trong liền hiện ra một khung cảnh.

Hoang vắng mà lại bi tráng.

Lấy khung cảnh chiến đấu mờ mờ giữa các tu sĩ và ma tu làm nền ở hai bên, chính giữa xuất hiện một bóng người. Bóng người ấy nhìn không rõ mặt, đầu là một đám sương mù, chỉ hơi động đậy cũng sẽ có một làn khói mỏng bay ra. Chỉ có trang phục trên người và thanh trường kiếm làm bằng xương người mà hắn đang nắm trong tay là hiện ra rõ ràng nhất.

Mùi máu tanh nồng đậm trên người ma tu ấy ập tới, hắn nâng kiếm lên mạnh mẽ vung về phía trước, hai đạo kiếm khí sắc bén lập tức hóa hình, đan chéo nhau mà lao vυ"t về phía trước.

Rất nhiều đệ tử tức khắc cảm nhận được uy áp khủng khϊếp này, vừa thấy hai luồng kiếm khí ấy xuất hiện, liền nhanh chóng ôm bồ đoàn chạy trốn vào trong góc.

Chỉ có Hồng Phong trưởng lão và các vị sư huynh sư tỷ đứng trên đài, đã sớm chuẩn bị sẵn từ trước, đứng yên bất động, cực kỳ hài lòng nhìn biểu cảm hoảng loạn thất thố của đám đệ tử bên dưới.

Càng hoảng loạn bao nhiêu, trong lòng bọn họ lại càng ghi nhớ sâu sắc bấy nhiêu. Chỉ khi bọn họ khắc sâu vào lòng nỗi ám ảnh mà những ma tu tu luyện tà công trăm năm trước để lại, mới càng đặt kỹ lời căn dặn của Hồng Phong trưởng lão vào tâm trí.

Chung quanh hỗn loạn vô cùng, Thẩm Ngọc rút ra một thanh linh kiếm từ trong túi trữ vật, chậm rãi bước về phía trước. Khi nàng bước vào bên trong làn khói, cũng chính là lúc tiến nhập vào trong ký ức của chiếc bình lưu ly. Không gian và khoảng cách xung quanh tức khắc biến đổi thành thế giới trong làn khói ấy. Khoảnh khắc toàn thân nàng chìm sâu vào trong màn sương, liền cảm thấy một trận chóng mặt, mắt vô thức nhắm lại, cả người dường như tiến vào một loại cảnh giới huyền diệu nào đó.

Lúc Thẩm Ngọc một lần nữa mở mắt ra, thì ngay trước mặt nàng, tên ma tu đang cầm thanh kiếm bằng xương người vốn đang đứng yên bất động, bỗng chốc nghiêng người, cái đầu vốn không thấy rõ gương mặt kia liền hướng về phía nàng.

Ngay trong nháy mắt tiếp theo, cả hai đồng thời hành động.

Thẩm Ngọc nhanh chóng kết ấn, vô số thanh linh kiếm tức khắc xuất hiện quanh thân thể nàng, điên cuồng xoay tròn. Mỗi thanh linh kiếm đều tỏa ra ánh sáng màu vàng kim từ linh lực mà nàng vận dụng, giống như có sự giao lưu kết nối với nhau, lưu chuyển quanh thân, chỉ chờ nàng ra lệnh một tiếng là lập tức hành động.

Ma tu ở phía đối diện cầm kiếm xông lên, khoảng cách cả trăm mét trong nháy mắt rút ngắn chỉ còn hơn mười mét, hắn nâng tay trực tiếp ném thẳng thanh kiếm bằng xương người ra ngoài.

Thẩm Ngọc lạnh giọng quát lên một tiếng: “Đi!”

Vô số thanh kiếm đồng loạt lao về phía trước xuyên qua thân thể ma tu kia, rồi đảo một vòng, vạn kiếm quy về một điểm, nhắm thẳng vào ngực hắn mà đâm tới.