“Ngọc oa oa, Tiểu Trạch oa oa!” Hồng Phong trưởng lão nhìn thấy người tới, giọng nói thô hào lập tức vang vọng khắp cả đại điện: “Còn không mau lên đây!”
Thẩm Ngọc nghe thấy hai cách xưng hô này, thiếu chút nữa bị nghẹn chết.
“Đợi chút đã, ta vốn định để mấy tên đệ tử trẻ tuổi này được tận mắt chứng kiến khi đối đầu với ma tu sẽ như thế nào, gặp phải thì xử lý ra sao. Nghĩ tới nghĩ lui, chúng ta thân là trưởng lão với phong chủ, chỉ dùng hai phần công lực đã đủ khiến bọn họ không chịu nổi linh áp, chi bằng để hai người các con ra tay thể hiện cho họ xem vậy.” Hồng Phong trưởng lão nói tới đây liền cười ha hả tiếp lời: “Hoặc là, trước khi ta giảng bài, Ngọc oa oa con trước tiên biểu diễn một chút, mở rộng tầm mắt cho mấy tên đệ tử này, cũng để bọn họ cảm nhận rõ ma tu rốt cuộc đáng sợ thế nào.”
Ông vừa nói, trong tay liền xuất hiện một chiếc bình lưu ly.
Chiếc bình lưu ly này thoạt nhìn vô cùng bình thường, nhưng vừa mới hiện ra, ánh mắt của Thẩm Ngọc đã không tự chủ được mà rơi lên trên nó.
“Hê hê, nhìn xem, quả nhiên là tu vi Kim Tiên lục phẩm có khác, ta vừa mới lấy ra thôi mà Ngọc oa oa đã chú ý ngay rồi.” Hồng Phong trưởng lão cười ha hả nói: “Tiểu Trạch oa oa, con đừng nhìn nữa, giờ con vẫn chưa cảm giác được gì đâu!”
Thẩm Ngọc chậm rãi dời ánh mắt đi, hỏi: “Hồng Phong trưởng lão, pháp bảo này là vật gì?”
Hồng Phong trưởng lão nói: “Thứ đồ chơi này là thứ mà ta lấy được từ một bí cảnh trước khi ta thăng cấp lên Kim Tiên. Công dụng lớn nhất của nó chính là có thể thuận theo ý nghĩ của chủ nhân mà ghi lại một đoạn ký ức chân thực. Hơn nữa, hình ảnh trong ký ức ấy còn có thể cụ thể hóa, hiển hiện rõ ràng ra ngoài. Trùng hợp là khi ta vừa mới thăng lên Kim Tiên, từng có một trận giao chiến với vài tên ma tu bên ngoài Ma Diệm Cốc ở trung tâm chiến trường Tiên Ma, nên đã tiện tay ghi lại đoạn ký ức ấy. Chút nữa ta sẽ thả ra cho con, như vậy, Ngọc oa oa con có thể chân chính đánh một trận với đám ma tu trong ký ức ấy, luyện tay một chút! Yên tâm đi! Tuyệt đối sẽ không thật sự làm con bị thương đâu!”
Nhìn vẻ mặt đầy hứng thú của Hồng Phong trưởng lão, Thẩm Ngọc gật đầu đồng ý.
Vừa đến giờ Thìn, tất cả các đệ tử tu vi dưới Linh Tu đều tiến vào điện phụ. Toàn bộ phòng ốc trong điện phụ lần này đều đã được Nhị sư huynh và Tam sư tỷ hợp sức thu lại từ trước, thông qua việc vận linh lực vào pháp bảo hình cầu bằng đồng đặt tại trung tâm điện phụ.
Điện phụ sau khi thu lại toàn bộ phòng ốc, rộng rãi hệt như một quảng trường.
Mỗi đệ tử đều nhận một chiếc bồ đoàn từ cửa điện, tìm được chỗ thích hợp liền ngồi xuống.
Thẩm Ngọc ngồi bên trên, nhìn xuống tình hình phía dưới, cảm giác như mình đang ngồi vào vị trí của chủ nhiệm giáo vụ để quan sát học sinh tham gia hội thao của trường.
Ánh mắt nàng hơi lệch đi một chút, liền thấy Tiêu Dục Trạch đi xuống gọi một tiếng Lục Chi Thanh, rồi dẫn người đến vị trí hơi gần phía trước một chút, bảo nàng ấy ngồi xuống.
Nhìn kỹ thêm lần nữa, nàng mới phát hiện các đệ tử nội môn xung quanh cũng đều đang đưa những sư đệ, sư muội thân thiết với mình đến ngồi ở những vị trí tốt hơn.
Những người xung quanh thấy cảnh này cũng đều chẳng lấy gì làm lạ, hơn nữa chỉ là một vị trí mà thôi. Ai cũng biết người giảng bài ở điện phụ của Thiên Vân Tông đều sẽ dùng thuật truyền âm bí mật, để mỗi người đều có thể nghe thấy rõ ràng. Cho dù có động tác thị phạm gì thì cũng sẽ bố trí pháp thuật, để tất cả mọi người đều nhìn thấy được.
Thẩm Ngọc khẽ động tâm tư, ánh mắt đảo quanh một vòng bên dưới, sau đó đi xuống, dừng lại trước mặt Quý Kiêu, bắt chước theo mà nói: “Quý Kiêu, đệ đi theo ta.”
Sự xuất hiện của nàng khiến mấy người bên cạnh Quý Kiêu lập tức im bặt, ai nấy đều nhìn hắn bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ khi hắn đứng lên.
“Ngồi ở đây đi.” Thẩm Ngọc chỉ vào một vị trí, vừa vặn ngay bên cạnh Lục Chi Thanh.
Quý Kiêu đi tới đặt bồ đoàn xuống, vừa mới ngồi xuống thì Lục Chi Thanh đã cười gọi một tiếng: “Ồ, đây chẳng phải Quý sư đệ hay sao.”
Quý Kiêu hung hăng trợn mắt nhìn nàng ấy một cái, dứt khoát dịch bồ đoàn ra xa một chút.
Lục Chi Thanh: “?”