So với Lục Chi Thanh, vị sư muội này thiếu đi một phần kiên cường trong ánh mắt, lại nhiều thêm một chút yếu đuối, đặc biệt là vòng eo nhỏ nhắn như thể chỉ cần một tay cũng ôm trọn được, càng khiến người ta sinh lòng thương tiếc.
Thẩm Ngọc liếc mắt nhìn một cái, chỉ cảm thấy người này có chút quen mắt, nhưng bản thân nàng rõ ràng chưa từng gặp qua. Cảm giác quen thuộc này hẳn đến từ ký ức của nguyên chủ, chỉ là trong lòng nguyên chủ, người này có lẽ cũng không quá quan trọng, bởi ngay khi vừa gặp mặt, nàng cũng chẳng lập tức nhớ ra được điều gì liên quan.
Thấy Thẩm Ngọc không trả lời, Tiêu Dục Trạch liền lên tiếng thay: “Không có gì, đợi lát nữa vào trong là muội sẽ biết thôi.”
Vị sư muội này đứng đó, hình thành nên một sự đối lập rõ ràng với Lục Chi Thanh. Nhờ sự tương phản này, Thẩm Ngọc mới chợt nhận ra, hóa ra nữ chính vẫn luôn mặc trang phục của tông môn một cách tùy ý, dây lưng thắt không hề chặt, luôn lỏng lỏng lẻo lẻo, khiến cho phần thân trên nhìn đều đều, lại làm eo nàng ấy có vẻ hơi to.
Thẩm Ngọc vô thức đưa tay siết lại dây lưng cho nàng ấy: “Chú ý chút đi, buộc lỏng lỏng lẻo lẻo thế này, lỡ như bất cẩn rơi ra thì sao?”
“Hả?” Lục Chi Thanh ngơ ngác đứng tại chỗ, tới tận khi Thẩm Ngọc đứng thẳng lên rồi, nàng mới phản ứng được. Nàng đưa tay sờ vào phần eo, hơi ngượng ngùng đáp: “Đa tạ sư tỷ, sau này ta sẽ chú ý hơn. Cái này là do trước kia ta thường xuyên phải chăm sóc mẫu thân, mỗi lần đều không kịp thắt cho tử tế, lâu dần thành quen mất rồi.”
Thẩm Ngọc nghe được lời thoại quen thuộc này, bỗng nhiên mới nhớ ra, chuyện siết lại dây lưng cho nữ chính này... vốn là việc mà về sau nam chính phải làm cơ mà!
Tiêu Dục Trạch hoàn toàn không hề hay biết kịch bản liên quan đến việc gia tăng tình cảm của hắn vừa bị cắt bớt một đoạn. Lúc này hắn còn đứng đó cẩn thận căn dặn thêm vài câu với Lục Chi Thanh.
Ba người vừa trò chuyện vừa bước vào trong điện phụ. Thẩm Ngọc không để ý rằng, ở phía sau nàng lúc này đang có hai ánh mắt chăm chú dõi theo.
Vị sư muội vừa rồi bị bỏ lại chỗ cũ, sắc mặt có chút xấu hổ. Mấy người bạn tốt bên cạnh nàng không khỏi lên tiếng: “Sao hôm nay nhìn đại sư tỷ có vẻ lạnh nhạt với tỷ vậy, Thiệu sư tỷ?”
“Đúng đó, chẳng phải tỷ có quan hệ rất tốt với đại sư tỷ sao? Trước kia tỷ thường xuyên kể cho bọn muội, rằng đại sư tỷ lại vừa tặng cho tỷ thứ này thứ nọ mà.”
“À đúng rồi, vừa rồi nhìn dáng vẻ kia, hình như đại sư tỷ còn có quan hệ khá tốt với vị Lục sư muội mới vào môn phái mấy năm thôi thì phải.”
“Mấy hôm trước tỷ còn nói với bọn muội, chỉ cần chơi thân với tỷ là sẽ được thân thiết với đại sư tỷ, nhưng giờ sao muội lại cảm thấy có gì đó sai sai thế nhỉ?”
“Im lặng đi.” Vị sư muội kia nhíu mày nói: “Mấy người các ngươi vốn là miễn cưỡng lắm mới vào được tông môn, nói to chuyện này như thế, sợ người khác không biết hay sao?”
“Ôi thôi được rồi, được rồi, biết rồi mà, bọn ta sẽ chú ý hơn. Ngươi cũng mau nghĩ xem phải thực hiện lời hứa kia của tỷ thế nào đi!”
Sắc mặt vị sư muội họ Thiệu kia tái nhợt, khẽ ho nhẹ một tiếng, người ngoài nhìn vào thì thấy nàng rất yếu đuối, nhưng giọng nói lúc này lại lạnh băng: “Cứ yên tâm đi, không tin thì các ngươi cứ đi hỏi mấy đệ tử xung quanh đây xem quan hệ của ta và đại sư tỷ thế nào. Chẳng lẽ ta còn lừa được các ngươi sao? Hôm nay người xung quanh đông quá, đợi sau đó ta sẽ tìm cơ hội nói riêng với đại sư tỷ, nhờ tỷ ấy thưởng cho mỗi người các ngươi hai cọng linh thảo. Chuyện này không khó, nhưng các ngươi phải nhớ kỹ đã đồng ý với ta chuyện gì.”
Mấy nữ đệ tử kia vừa nghe xong lập tức trả lời: “Ngươi cứ yên tâm, chẳng phải chỉ là viết thư về nhà gây rắc rối cho đệ đệ của ngươi sao, chuyện nhỏ thôi mà.”
Ở phía đối diện đám nữ đệ tử kia, cũng có một nhóm nam đệ tử đang vây quanh Quý Kiêu, ríu rít hỏi dồn: “Quý sư đệ, chẳng phải đệ đang ở ngay đối diện chỗ đại sư tỷ à? Buổi tối đại sư tỷ có làm gì không, có nói gì không? Đối xử với đệ thế nào vậy? Đệ được đích thân đại sư tỷ dẫn về, chắc là sướиɠ hơn nhiều so với bọn ngoại môn đệ tử chúng ta nhỉ!”
Cảm xúc Quý Kiêu lúc này đè nén dưới đáy mắt, âm trầm đáng sợ. Đáng tiếc, những người kia chỉ nhìn thấy khuôn mặt hắn đẹp đẽ, nơi khóe mắt còn có một nốt ruồi lệ điểm xuyết vô cùng hấp dẫn, thêm nữa thân hình mảnh khảnh lại khiến hắn trông có vẻ yếu đuối, dễ thương tổn, rất dễ bị bắt nạt, nên không ai chú ý tới vẻ mặt thực sự trong ánh mắt hắn lúc này.
Đám ngoại môn đệ tử kia vẫn đang ồn ào ép Quý Kiêu nói chuyện, nhưng hắn căn bản chẳng nghe lọt tai điều gì. Hắn chỉ cúi đầu nhìn xuống dây lưng của mình, thần sắc không rõ là đang nghĩ gì.
“Này, sao ngươi chẳng nói năng gì thế hả?” Có người bên cạnh đẩy hắn một cái.
Quý Kiêu lảo đảo một chút, nhưng chẳng buồn liếc người kia lấy một cái, ổn định thân thể xong lập tức bước lên bậc thang, đi vào trong điện phụ.