Thẩm Ngọc và Tiêu Dục Trạch cùng đi trên đường đến điện phụ. Sau khi hai người nói xong chuyện liên quan đến ma tu, không ai chủ động lên tiếng nói thêm chuyện khác.
Một lát sau, Tiêu Dục Trạch dần cảm thấy có chút không quen. Nếu như là trước kia, dường như đại sư tỷ sẽ luôn là người chủ động nói chuyện gì đó với hắn.
Trước đây hắn luôn cảm thấy phiền, nhưng giờ đây lại thấy con đường này im lặng quá mức, bản thân hắn đúng là...
Tiêu Dục Trạch âm thầm thở dài, đi thêm một đoạn mới nhận ra Thẩm Ngọc vậy mà lại đang đi song song bên cạnh mình. Ngày thường, đại sư tỷ luôn bước đi trước tất cả mọi người, tạo cảm giác an tâm và đáng tin cậy. Mọi người dường như không cần phải suy nghĩ thêm gì, chỉ việc đi theo sau đại sư tỷ là đủ rồi. Lúc này không thấy nàng đi phía trước, ngược lại trong lòng hắn còn có chút thấp thỏm bất an.
Hắn có chút kỳ lạ hỏi một câu: “Sư tỷ, sao hôm nay tỷ không đi ở phía trước vậy?”
Nếu lúc này có người nào đó ở xung quanh chú ý kỹ một chút, sẽ phát hiện ra nàng và Tiêu Dục Trạch không hoàn toàn đi song song, thực chất nàng đã chậm lại nửa bước chân.
Thẩm Ngọc vẫn bình tĩnh bước đi, đáp: “Buổi sáng không khí trong lành, thời gian đến điện phụ cũng còn kịp, cớ sao không đi chậm một chút, hưởng thụ nhiều hơn.”
“Hóa ra là vậy.” Tiêu Dục Trạch không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ chậm lại một bước, theo thói quen mà đi sau lưng nàng.
Những đệ tử cấp dưới Linh tu của Thiên Vân Tông đều đã nhận được thông báo, từ khắp nơi trong tông môn kéo đến, rất nhiều người đã hẹn nhau gặp mặt ở khoảng sân trống trước cửa lớn của điện phụ.
Đợi đến khi Thẩm Ngọc và Tiêu Dục Trạch đi với tốc độ này tới cửa lớn của điện phụ, khoảng sân trống trước cửa đã hiếm khi chật chội như vậy. Phải biết rằng ngày thường, nhóm người này đều chỉ mong sao tìm được chút chuyện khác để lấy cớ không phải đến điện phụ nghe giảng bài.
“Đại sư tỷ, Tiêu sư huynh.” Các sư đệ, sư muội vừa nhìn thấy hai người họ tới, đồng loạt cúi người hành lễ.
Thẩm Ngọc, thân là đại sư tỷ của Thiên Vân Tông, chỉ yên lặng nhận lấy lễ này của bọn họ.
Nếu lúc này nàng bảo họ đứng dậy, thì đám người kia chắc hẳn trong lòng còn thấp thỏm nghĩ mình đã làm sai điều gì. Huống hồ, được nàng nhận lấy lễ này, các sư đệ, sư muội ngược lại trong lòng còn vô cùng vui vẻ.
Sau khi hành lễ xong, cả đám người lại vừa cười đùa vừa tản ra.
Lục Chi Thanh chen ra khỏi đám đông, chào hỏi hai người họ: “Đại sư tỷ, Tiêu sư huynh, Hồng Phong trưởng lão đang đợi hai người ở bên trong. Hôm nay nhị sư huynh và tam sư tỷ được sắp xếp đến diễn võ trường rồi, mấy vị sư huynh, sư tỷ khác của Lạc Đan phong đều được gọi tới đây để duy trì trật tự.”
Lục Chi Thanh bây giờ mới mười tám tuổi, đã bước vào giai đoạn Tụ Linh. Hơn nữa nàng chăm chỉ luyện tập, ham học hỏi, chịu khổ tốt, tính tình cũng rất đơn thuần, dễ mến, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi ở Thiên Vân Tông đã được rất nhiều sư huynh sư tỷ, cả trưởng lão lẫn phong chủ yêu quý.
Có thể nhận nhiệm vụ công việc từ trưởng lão, còn giao tiếp nhiệm vụ cùng các sư huynh, sư tỷ ngay trong thời kỳ Tụ Linh, đúng là nữ chính có khác.
Thẩm Ngọc nhớ tới nội dung bài giảng hôm nay, bèn hướng về phía Lục Chi Thanh lộ ra vẻ tán thưởng, đồng thời nhắc nhở nàng ấy: “Lục sư muội, hôm nay những gì Hồng Phong trưởng lão giảng, muội phải chăm chú lắng nghe đấy.”
Cũng may, tương lai khi đối kháng với ma tu có thể góp thêm một phần sức lực rồi.
Bộ dạng Thẩm Ngọc tràn đầy mong đợi như vậy khiến Lục Chi Thanh hơi ngẩn người một chút, sau đó lập tức nghiêm túc gật đầu: “Vâng, sư tỷ!”
Trong lòng nàng ấy thầm nghĩ, nếu sư tỷ đã nói như vậy, chắc hẳn nội dung trưởng lão sẽ giảng hôm nay cực kỳ quan trọng rồi.
Ngay khi hai người bọn họ đang nói chuyện, từ bên cạnh bỗng vang lên một giọng nữ nhẹ nhàng nhỏ nhẹ.
“Thẩm sư tỷ!” Giọng nữ kia tò mò hỏi: “Các tỷ đang nói chuyện gì vậy?”
Ba người đồng thời quay đầu nhìn sang, chỉ thấy cách chỗ họ khoảng hai mét, một vị sư muội có vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng, xung quanh còn có mấy sư muội khác đang vây quanh nàng, nhìn qua quan hệ có vẻ rất tốt.