Chương 40

Tiêu Dục Trạch đáp: “Dĩ nhiên đã nói rồi. Trước đó trong chủ điện, vài vị trưởng lão đã dùng bí pháp để kiểm tra lại toàn bộ quá trình nhiệm vụ lần này của chúng ta. Hồng Phong trưởng lão nói, loại yêu thú kia cũng là loại thường dùng của Ngự Thú môn. Còn Tinh Tú trưởng lão kia cũng là một vị trưởng lão của Vô Cực môn, trăm năm trước từng tham gia vào Tiên Ma đại chiến, sau đó bị trọng thương, dựa vào linh đan mới miễn cưỡng sống được tới nay, ít khi lộ diện, nên chúng ta mới không quen thuộc ông ta. Còn về lý do tại sao đệ tử Vô Cực môn lại dùng yêu thú của Ngự Thú môn, Hồng Phong trưởng lão bảo hai môn phái này vốn giao hảo, nên Vô Cực môn có mượn dùng yêu thú của Ngự Thú môn thì cũng là chuyện bình thường.”

Thẩm Ngọc không tìm thấy chuyện đại chiến Tiên Ma trăm năm trước này trong cốt truyện và cả ký ức của nguyên chủ, bèn nhịn không được hỏi: “Tiêu sư đệ, sao ta lại không có ấn tượng gì về cuộc chiến chính - ma này vậy?”

Xem ra, thời điểm xảy ra cuộc đại chiến Tiên Ma này, chắc chắn là khi nguyên chủ còn rất nhỏ, nếu không, thân là đại sư tỷ thì không thể nào không biết chuyện lớn như vậy.

Tiêu Dục Trạch lắc đầu nói: “Chuyện này, kể từ khi Ma Diễm Cốc bị phong tỏa thì đã không còn ai nhắc tới nữa. Ta có hỏi qua Hồng Phong trưởng lão, nhưng ông ấy cũng giữ kín không chịu nói. Trước khi tới đây, ta cũng hỏi tông chủ, phụ thân ta... người cũng không nói.”

Càng như vậy, Thẩm Ngọc càng cảm thấy bên trong nhất định có vấn đề. Ngay cả nam chính cũng không biết, đến cả người tính tình thoải mái như Hồng Phong trưởng lão và tông chủ cũng không chịu hé lộ, đủ thấy trận chiến năm xưa hẳn đã xảy ra chuyện gì đó không nhỏ.

Tiêu Dục Trạch đợi một lát, thấy Thẩm Ngọc không còn vấn đề nào khác nữa mới tiếp tục nói: “Hồng Phong trưởng lão thẩm vấn ma tu kia cả đêm, sáng nay vừa từ địa lao ra ngoài đã bảo ta tới đây tìm tỷ. Ông ấy cho rằng hiện giờ chắc chắn có không ít ma công tán lạc ra bên ngoài, nên dự định hôm nay sẽ tới điện bên cạnh giảng bài cho toàn bộ đệ tử cấp Linh Tu trở xuống, nói rõ về chuyện Chính - Ma và Ma tu, muốn nhờ tỷ lát nữa qua đó ổn định bầu không khí một chút.”

Thẩm Ngọc ngạc nhiên hỏi: “Ta sao?”

Tiêu Dục Trạch nói: “Đúng vậy. Dù sao thì các đệ tử trong tông môn cũng đều rất ngưỡng mộ sư tỷ. Hơn nữa, trước đây sư tỷ cũng từng xử lý không ít chuyện Ma tu tác ác, nếu tỷ đích thân ra mặt, chắc chắn sẽ khiến các đệ tử hiểu rõ được tầm quan trọng của việc này.”

Thẩm Ngọc chỉ suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý. Nàng thấy Tiêu Dục Trạch thần sắc do dự, bèn chủ động hỏi: “Tiêu sư đệ, đệ còn chuyện gì nữa sao?”

Tiêu Dục Trạch hơi nghiêng người, tiếp tục nói: “Sư tỷ, vừa rồi trên đường tới đây ta có gặp vị Quý sư đệ kia một lần. Hắn... Sư tỷ à, hắn không đơn thuần như tỷ nghĩ đâu. Người này không đơn giản. Tỷ chớ để hắn lừa gạt.”

“Ồ, chỉ là chuyện này thôi sao?” Thẩm Ngọc có chút buồn cười nhìn hắn: “Vừa nãy hai người gặp nhau à? Hắn đã nói gì với đệ?”

Tiêu Dục Trạch thành thật nói: “Thái độ của hắn đối với ta... hoàn toàn không giống khi ở trấn Ngũ Vân. Kẻ này lòng dạ không thuần khiết, suy nghĩ quá nhiều, chắc chắn không chịu an tâm tu luyện.”

“Ta biết mà.” Thẩm Ngọc cười nhẹ một tiếng: “Đệ thử nghĩ xem hắn đã trải qua những chuyện gì? Tiêu sư đệ, nếu đệ phải trải qua cuộc sống giống hắn, có lẽ đệ cũng sẽ trở nên như thế, nói không chừng, chẳng thể khá hơn hắn bao nhiêu đâu. Tiêu sư đệ à, đệ sinh ra đã là nhi tử của tông chủ Thiên Vân Tông, từ nhỏ sống cuộc sống thiên chi kiêu tử, một đường thuận lợi, được người người kính trọng. Đệ không hiểu được hắn cũng là chuyện bình thường. Cái tính cách căm ghét cái ác rõ ràng như đệ, trong giới tu sĩ cũng rất hiếm thấy. Nhưng con người ấy mà, không phải cứ theo suy nghĩ của đệ, ác thì chắc chắn là ác, thiện thì nhất định là thiện đâu.”

“Giống như khi đệ phát hiện lúc trước ta làm một chuyện, đệ liền cho rằng ta đã thay đổi, không còn là vị sư tỷ mà đệ quen thuộc nữa, biến thành một "người ác" mà trong lòng đệ chán ghét.” Thẩm Ngọc nói: “Vậy còn bây giờ thì sao?”

“Sư tỷ...” Tiêu Dục Trạch ngẩn người, hơi có chút hiểu ra, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Nhưng mà vị Quý sư đệ kia, sư tỷ vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn. Tuy nhiên, nếu sư tỷ đã nói như vậy rồi, ta sẽ tiếp tục quan sát thêm.”

Thẩm Ngọc gật đầu, chống tay lên bàn đá đứng dậy, nói: “Tiêu sư đệ, tới lúc nên sang bên điện phụ rồi.”