Quý Kiêu nhịn không được âm thầm nghĩ, sư tỷ... dù có biết đi chăng nữa, hẳn sẽ không tức giận đâu, chắc là vậy.
“Khoan đã!” Quý Kiêu gọi hắn lại: “Sư tỷ hôm qua vừa bị thương, đang cần nghỉ ngơi, ngươi còn muốn qua làm phiền nàng sao?”
Tiêu Dục Trạch lập tức nghe ra được rất nhiều hàm ý từ lời nói này, quay người lại đáp: “Bất kể sư tỷ có bị thương hay không, mỗi ngày vào giờ này nàng nhất định sẽ dậy luyện kiếm. Ta có làm phiền nàng hay không, ta nghĩ, ta hẳn là rõ ràng hơn ngươi nhiều lắm. Vị sư đệ này, nếu ngươi thật muốn bước lên con đường tu hành, muốn có thành tựu ở Thanh Uyên giới, thì tốt hơn hết đừng nên đặt tâm tư vào mấy chuyện không đứng đắn này.”
Hắn nhìn đối phương từ trên xuống dưới một lượt rồi nói: “Đại sư tỷ sẽ không vì sự nịnh bợ của ngươi mà cho ngươi những lợi ích ngươi muốn đâu. Thu hồi tâm tư lại đi.”
Quý Kiêu đứng tại chỗ, bàn tay phải khẽ run lên hai lần. Hắn vừa cảm thấy bất cam vì bị sỉ nhục, vừa tức giận vì đối phương hình như thật sự đã nói trúng tâm tư thực sự của mình.
Nhưng dù có thế nào đi nữa, hắn cũng hiểu rõ vào thời điểm này, hắn hoàn toàn không có thực lực hay tư cách gì để đối phó với vị Tiêu sư huynh mà hắn từ lâu đã thấy không vừa mắt này.
Quý Kiêu không nói gì nữa.
Tiêu Dục Trạch lại nhớ tới trên mỗi con đường chính dẫn vào các ngọn núi, bên cột ngọc giản đều treo một chiếc ngọc giản mới, được buộc riêng bằng sợi dây tua màu đỏ. Hắn cười khẩy một tiếng, nói: “Người như Đại sư tỷ, không phải thứ ngươi có thể bám lấy. Ngọc giản mới mà Thiên Vân Tông vừa treo lên, ngươi chưa biết phải không? Hiện tại, sư tỷ nàng một lòng chỉ muốn tìm được người kia. Thay vì ở đây tính toán lợi dụng nàng, không bằng ngươi suy nghĩ cho kỹ làm thế nào tu luyện thì hơn. Trước đây đâu phải chưa từng có đệ tử như ngươi, lảng vảng bên cạnh cửa động phủ của Đại sư tỷ, nhưng tất cả đều bị nàng đuổi ra ngoài hết rồi. Đợi lát nữa ta gặp sư tỷ xong, sẽ lập tức nói rõ về loại tiểu nhân như ngươi, để xem ngươi còn dám giở trò gì nữa!”
Quý Kiêu trừng lớn mắt, không thể tin được nhìn hắn: “Ngươi...”
Tiêu Dục Trạch phất mạnh tay áo, dưới chân chẳng biết dùng pháp thuật gì, chỉ vài bước đã bỏ lại Quý Kiêu phía sau, rồi nhanh chóng gõ lên cánh cửa gỗ ở tiền viện của Thẩm Ngọc.
Giọng nói của hắn vẫn ung dung thong thả vang lên trong đầu Quý Kiêu: “Chờ xem ta vạch trần bộ mặt thật của ngươi, để coi lúc ấy ngươi còn có thể tiếp tục ở lại đây hay không.”
Một đệ tử mới nhập môn mà lại có riêng một chỗ ở ư? Tiêu Dục Trạch thầm nghĩ, có lẽ chỉ vì đại sư tỷ bị dáng vẻ bên ngoài của tên nhóc này lừa gạt, mềm lòng mới cho hắn vào ở mà thôi.
Hắn gõ nhẹ lên cửa gỗ, gọi một tiếng: “Đại sư tỷ, Hồng Phong trưởng lão bảo ta qua đây bàn bạc một chuyện.”
Cánh cửa gỗ tự động mở ra.
“Vào đi.”
Chờ cửa gỗ khép lại, ngăn cách Quý Kiêu ở thật xa bên ngoài. Hắn đứng bất động tại chỗ một lúc lâu, sau đó giống như chạy trốn, quay về phòng tìm lấy bút mực giấy nghiên rồi vội vàng chạy về phía điện bên cạnh.
“Đại sư tỷ.” Tiêu Dục Trạch nói: “Hôm qua Hồng Phong trưởng lão đã thẩm vấn tên ma tu kia, Vân Hà phong chủ cũng xuống địa lao nhận dạng, xác nhận ma tu đó quả thực là cháu trai của ông ta. Khoảng ba năm trước, hắn nghe nói Trân Bảo Các ở địa giới Vô Cực môn mới thu về một viên linh đan có thể thanh lọc tạp chất trong linh căn, bèn tới đó mua về với giá rất cao, đáng tiếc đối với hắn thì không có hiệu quả gì. Lúc trở về gặp phải mê trận, đi ngang qua Ma Diễm Cốc, dưới một cái bệ đá vô tình nhặt được cuốn bí tịch vô danh kia. Tên đó còn tưởng là cơ duyên của mình, nhìn phương pháp tu luyện ghi trong sách, biết rõ là ma công nhưng vẫn quyết tâm tu luyện. Cũng may được chúng ta phát hiện sớm, bằng không chờ đến khi hắn tu luyện thành công, ắt sẽ gây ra đại họa.”
“Hồng Phong trưởng lão nói, ông ấy dùng thuật sưu hồn kiểm tra ký ức, cũng không phát hiện điều gì bất thường. Còn về chuyện Ma Diễm Cốc mà sư tỷ lo lắng, trưởng lão nói thêm, Ma Diễm Cốc từ sau Tiên Ma đại chiến đã bị phong tỏa hàng trăm năm. Trận pháp ở đó là do một nhóm đại năng tham gia vào Tiên Ma đại chiến trăm năm trước hợp lực tạo thành trước khi vẫn lạc, từ đó về sau những loại ma tu tàn ác gây họa cho Thanh Uyên giới đã hoàn toàn biến mất. Ma tu hiện giờ tu luyện công pháp cũng không phải là loại phải hại tính mạng người khác để nâng cao cảnh giới, sư tỷ không cần phải lo lắng nữa.”
Thẩm Ngọc nghe một lúc, mở miệng hỏi: “Trận pháp kia hiện giờ còn vững chắc chứ?”
Tiêu Dục Trạch đáp: “Tất nhiên rồi. Nếu trận pháp kia xảy ra vấn đề, toàn bộ Thanh Uyên giới sớm đã biết chuyện. Còn về việc cháu trai của Vân Hà phong chủ làm sao đi qua mê trận rồi vào tới Ma Diễm Cốc rồi lại đi ra được, Hồng Phong trưởng lão nói, hẳn là vì trận pháp còn sót lại từ trận Tiên Ma đại chiến năm xưa, hơn nữa một số ma công bí tịch vốn tự nó đã mang theo mùi vị dụ hoặc lòng người. Tâm tính hắn yếu đuối, đương nhiên không thể chống lại nổi loại cám dỗ đó.”
“Tốt.” Thẩm Ngọc lại hỏi: “Tiêu sư đệ, đệ đã nói với Hồng Phong trưởng lão chuyện chúng ta gặp hai tên ma tu cưỡi yêu thú kia chưa?”