Chương 37

“Hãy nhìn xem, những kẻ này đều là đồng môn của ngươi, trong ký ức ngày xưa của ngươi, mỗi người đều từng có một hồi ức khá tốt đẹp. Đáng tiếc, những ký ức đó đều bị ngươi đè nén tận sâu trong tâm thức, ngay cả bản tôn muốn tìm bằng thuật sưu hồn cũng phải phí không ít sức lực mới thấy được. Ta thật sự rất tò mò, rốt cuộc ngươi có bản lĩnh gì mà có thể chống đỡ được thuật sưu hồn, thậm chí vẫn giữ thần trí thanh tỉnh.”

Trong lòng Thẩm Ngọc cực kỳ bình tĩnh, dù sao nàng thực tế cũng chỉ là một người ngoài cuộc. Nàng cảm nhận một chút, linh lực trên người chưa bị phong ấn, bèn thử truyền âm đáp lại: “Ngươi dùng thuật sưu hồn chỉ để xem mấy thứ này thôi à? Chán thật.”

“...”

Người đối diện tuy vẫn đang đeo mặt nạ, nhưng Thẩm Ngọc vẫn cảm giác được hắn vừa liếc mắt sang nhìn nàng một cái.

Truyền âm vậy mà lại thành công rồi?

Ma Tôn vừa nói xong, vào lúc này, tình cảm của những người thuộc Thiên Vân Tông đối với Thẩm Ngọc từ lâu đã không thể nào so sánh với lúc ban đầu nữa. Trong lòng bọn họ, Thẩm Ngọc giờ chỉ là một kẻ xa lạ, thậm chí là một kẻ xa lạ đáng ghét, đến nhìn cũng chẳng muốn nhìn.

Bọn họ đã lựa chọn để Thẩm Ngọc chết.

Ngay sau đó, Thẩm Ngọc liền cảm nhận được một cảm giác bi thương và oán hận mãnh liệt. Khi nàng nghe thấy câu nói của Nhuận Thanh phong chủ: “Nếu không phải Thanh nhi muốn giữ lại một mạng cho nàng ta, nàng ta sớm đã chết dưới tay ta rồi”, thì trong mộng, hai hàng nước mắt bất giác chảy dài trên gương mặt, nàng khàn giọng thét lên: “Kiếp sau... kiếp sau ta không muốn gặp lại bất cứ ai trong các ngươi nữa!”

Lời vừa dứt, nơi ngực truyền đến một cơn đau nhói lạ thường.

Thẩm Ngọc cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy ở ngực nàng đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt, dường như có thứ gì đó đang ở bên trong.

Ma Tôn vội vàng bước nhanh lên trước, nhưng chỉ kịp bắt được một góc áo rách nát của nàng.

-

Quý Kiêu nằm trên giường, chăn đệm được nhận về vẫn đặt trong góc, chưa từng trải ra. Ánh trăng ngoài cửa sổ uể oải chiếu vào một góc căn phòng, hắn cứ trừng mắt nhìn tấm ván gỗ trên đỉnh đầu, mãi chẳng ngủ được. Những cảnh tượng ban ngày, những khoảnh khắc ở bên sư tỷ, ánh mắt của các vị tiên nhân trong chính điện nhìn hắn, những lời họ đã nói... từng cảnh tượng ấy cứ liên tục đan xen hiện về trong đầu hắn.

Trong lòng Quý Kiêu bỗng dâng lên một chút phiền muộn, nhịp tim chẳng hiểu sao đập nhanh hơn. Rõ ràng hắn đã sớm quen với việc bị người ta kéo từ trên mây xuống đất thế này, nhưng vì sao hôm nay lại cảm thấy bực bội như vậy?

Hắn nghĩ mãi không thông, dứt khoát lấy từ trong túi trữ vật ra một quyển sách mỏng. Trên đó viết về cách người phàm vận công, cảm ngộ linh khí từ trời đất, từ đó đem linh khí thiên địa hóa thành của mình, chuyển thành linh lực bản thân sử dụng.

Hắn đọc được một nửa, dựa theo hình vẽ trong sách mà làm thử. Một lúc lâu sau, hắn vẫn không có cảm giác rõ ràng về linh khí xuất hiện trong đầu.

Quý Kiêu chợt nhớ đến việc Thẩm Ngọc đồng ý để hắn đến hỏi những vấn đề liên quan tới tu hành, khóe môi bất giác cong lên một chút, liền nhanh chóng xuống giường mang giày, đi thẳng tới động phủ phía đối diện, cũng chẳng thèm để ý bây giờ là giờ giấc nào.

Không biết có phải do cảm giác bứt rứt khó chịu hay do căng thẳng đang ảnh hưởng tới hắn, hay là do thực ra hắn rất mong chờ lần gặp mặt này với sư tỷ, tóm lại Quý Kiêu vô thức bước nhanh hơn vài phần.

Hắn bước tới gần động phủ, đứng bên ngoài gọi thử một tiếng: “Sư tỷ?”

Không ai trả lời.

Quý Kiêu đang do dự không biết có nên trực tiếp bước vào không, bỗng nhiên nghe thấy bên trong truyền ra một tiếng kêu đau đớn cố gắng kiềm nén. Sắc mặt hắn lập tức thay đổi, vội vàng chạy vào trong: “Sư tỷ!”

Lúc sắp đến gần người đang nằm trên giường ngọc kia, Quý Kiêu bước chậm lại vài nhịp, dừng bước tại chỗ.

Bốn mắt nhìn nhau.

Sắc mặt Thẩm Ngọc thoạt nhìn rất tệ, ánh mắt hờ hững rơi xuống một điểm, sâu xa nói: “Làm người thật khó.”

Quý Kiêu do dự hỏi: “Sư tỷ? Tỷ không sao chứ? Vừa rồi ta nghe thấy tỷ...”

Thẩm Ngọc thở dài, nói: “Quý sư đệ, sao đệ lại đến đây?”

Thấy nàng rõ ràng không muốn nói nhiều, Quý Kiêu ngập ngừng một chút rồi đáp lại: “Buổi tối ta không ngủ được, muốn thử học cách dẫn khí nhập thể, nhưng những điều ghi trong sách ta đều không cảm nhận được, thế nên mới định tới hỏi sư tỷ một chút.”

Để chứng minh lời mình nói là thật, hắn còn đưa quyển sách kia ra.

Thẩm Ngọc nhìn qua một lát, rồi im lặng trả lại quyển sách cho hắn.

“Ngày mai các sư huynh, sư tỷ ở điện bên sẽ tự khắc dạy đệ thôi. Sư tỷ không biết mấy thứ đơn giản này.”

“...” Nghe thì rất có lý, nhưng hình như vẫn thấy sai sai chỗ nào.

Thẩm Ngọc khó hiểu hỏi: “Bây giờ là giờ gì mà đệ đã tới rồi vậy? Trời sáng rồi sao?”

Quý Kiêu hồi tưởng lại khung cảnh bên ngoài lúc mình tới, đáp: “Có hơi... sáng.”

Vừa lúc ấy, mặt trời mới mọc, ngoài cửa động đã xuất hiện chút ánh sáng mờ mờ.

Thẩm Ngọc chống người xuống giường, sau khi chân đã đứng vững rồi thì đợi một lát, đợi đến khi cơ thể không còn yếu ớt như vừa rồi nữa, mới ôm lấy ngực chậm rãi đi ra ngoài.

Quý Kiêu bước theo nàng: “Sư tỷ, tỷ định làm gì vậy?”

Thẩm Ngọc đáp: “Luyện công buổi sáng. Luyện kiếm. Nếu đệ muốn xem thì lát nữa ngồi yên trên ghế đá kia là được.”

Ánh mắt Quý Kiêu lập tức sáng rỡ lên: “Vâng!”

Thẩm Ngọc lắc đầu cảm thán: “Người trẻ tuổi đúng là tràn đầy sức sống mà.”

Nàng bước ra ngoài, vừa định gọi linh kiếm của mình ra, chợt sực nhớ, thanh linh kiếm từng thuận tâm ý mà tới giờ phút này đã bị hủy mất rồi.

Thẩm Ngọc tùy tiện lấy từ trong túi trữ vật ra một thanh kiếm, nhẹ nhàng múa một đường kiếm hoa, bỗng cảm thấy một cơn choáng váng, thân hình chao đảo vài cái mới ổn định lại được.

Quý Kiêu vội vàng tiến lên đỡ lấy nàng: “Sư tỷ! Tỷ xảy ra chuyện gì vậy?”

Thẩm Ngọc chậm rãi nói: “Sư tỷ của đệ vừa rồi ở trong mộng đã trải qua một trận đại chiến giữa thần hồn và tâm linh.”

Quý Kiêu ngạc nhiên hỏi: “Mộng? Sư tỷ sao lại nằm mơ nữa rồi!”

Thẩm Ngọc nói: “Đúng vậy... Đều tại tên nam nhân kia cả.”

Quý Kiêu ngẩn ra một chút: “Lại là hắn? Tỷ lại mơ thấy hắn nữa à?”

Thẩm Ngọc buồn bã thở dài: “Phải đấy...”

Quý Kiêu nghiến răng nói lớn: “Sư tỷ, ta thấy mỗi lần tỷ nằm mơ sắc mặt đều rất tệ, hay là... tỷ thử quên hắn đi!”

Một lát sau, Thẩm Ngọc lắc đầu đáp: “Khó lắm.”