Chương 36

Thẩm Ngọc nhìn theo Quý Kiêu trở về chỗ ở của hắn, cửa gỗ của tiền viện nơi hai người cư trú vừa khéo đối diện nhau. Điểm khác biệt lớn nhất đại khái chính là một bên là động phủ của tu sĩ, bài trí xa hoa, diện tích rộng rãi, phong cảnh tuyệt mỹ. Còn một bên thì hoàn toàn ngược lại, chỉ là một căn nhà gỗ vô cùng đơn sơ, bên trong chỉ có giường gỗ, bàn ghế gỗ đơn giản, và một khoảng sân nhỏ trống trải phía trước, thêm cả diện tích sân cũng chỉ tương đương với mảnh vườn linh thảo sau viện của Thẩm Ngọc.

Nàng yên lặng đứng tại chỗ, cho tới khi bóng dáng của Quý Kiêu biến mất khỏi tầm mắt, mới thả lỏng sự kiểm soát vốn có với thính giác. Đợi nghe thấy tiếng cửa gỗ kẽo kẹt vang lên, cùng vài tiếng bước chân dẫm lên ván gỗ, lúc này Thẩm Ngọc mới xoay người trở về động phủ của mình.

Nàng không đi theo hắn, cũng không như một người mẹ già hoặc tỷ tỷ thân thiết mà ở cạnh, tận tay chỉ bảo hắn cách quét dọn, trải giường ra sao, bởi vì hoàn toàn không cần thiết.

Một người lớn như vậy, đặt vào thời đại này, nếu là một gia đình bình thường thì nói không chừng đã đính hôn, chuẩn bị cưới thê rồi.

Nàng nguyện ý cho hắn một số cơ hội, mở lối dẫn dắt hắn, nhưng không có nghĩa là bản thân phải mang tâm tư của một bảo mẫu. Có đôi khi, càng là “nuông chiều” thái quá, ngược lại càng cắt đứt không gian tiến bộ và cơ duyên vốn có của hắn. Con đường này, nói cho cùng, vẫn phải là chính hắn tự mình gánh vác.

Thẩm Ngọc bước vào trong động phủ, hai bên vách đá khảm bốn viên đá trắng với đủ loại hình dáng khác nhau, những viên đá này tỏa ra thứ ánh sáng trắng dìu dịu giữa bóng tối, soi rõ cảnh tượng bên trong động. Nàng ngồi xuống chiếc giường ngọc rộng rãi, êm ái duy nhất trong động, nhẹ nhàng kéo cổ áo xuống. Trên vai trái lộ ra một vết thương sâu hoắm nhìn mà phát sợ.

Nếu chỉ là vết thương kiếm thông thường hay một chút trầy xước ngoài da, với thân thể của người tu hành, chỉ thoáng chốc là tự lành được. Nhưng rõ ràng, vết thương này không đơn giản như vậy. Trên đó vẫn còn lưu lại linh lực của thanh kiếm kia... nếu không có linh thảo tương ứng hỗ trợ, e rằng chẳng thể nào lành lại trong chốc lát.

Xem ra linh thảo viên mà nguyên chủ để lại rất nhanh sẽ có đất dụng võ rồi.

Thẩm Ngọc vừa nghĩ, vừa nuốt xuống một viên linh đan, khống chế chút đau đớn này, ngăn vết thương tiếp tục chuyển biến xấu. Những chuyện trải qua hôm nay đã khiến người ta mệt mỏi vô cùng, cộng thêm trước đó cả một đêm chưa từng chợp mắt, Thẩm Ngọc do dự một chút, cuối cùng giữa ngủ và nhắm mắt đả tọa điều tức, nàng đã lựa chọn vế sau.

Thế nhưng, ngay tại khoảnh khắc nàng thả lỏng tâm thần, nhắm mắt lại, cả người lập tức rơi vào một loại áp lực khó nói thành lời, không cách nào thoát ra được.

Khung cảnh trong bóng tối dần dần sáng lên một góc, Thẩm Ngọc lại lần nữa phát hiện bản thân bị xích sắt trói chặt vào một cây cột đá, tương tự như trước, cơn đau đớn từ vết thương trên người trong giấc mộng lại một lần nữa truyền tới nàng không hề suy giảm.

Thẩm Ngọc cắn chặt môi dưới, dường như làm vậy có thể chịu đựng được sự đau đớn này. Ngay lúc đó, hướng chính diện trước mặt nàng lại lần nữa sáng lên.

Nơi đó có mười mấy người đang quỳ, vài người trong số đó là sư đệ, sư muội mà nàng đã gặp trong hai ngày nay, bọn họ đều mang vẻ mặt kinh hoàng nhìn về phía nàng. Nhìn xa hơn chút nữa, tông chủ của Thiên Vân Tông chẳng biết đã đắc tội thế nào với vị Ma Tôn kia, lúc này hai tay bị trói lại, y phục chẳng còn chỗ nào nguyên vẹn, màu đỏ của máu đã sớm nhuốm đầy trường bào, cả người ông mềm nhũn ngã xuống đất, hai mắt nhắm nghiền, trông giống như đã hôn mê.

Bên cạnh đó, Thanh Ngô trưởng lão ngã vào lòng Hồng Phong trưởng lão, Quân Vi trưởng lão tóc xõa rũ xuống, không rõ vẻ mặt thế nào. Trong năm vị phong chủ, có người ngất đi, có người bị trọng thương, còn có người... chẳng hạn như Nhuận Thanh phong chủ, khi nhìn thấy nàng tỉnh lại, vẻ mặt thậm chí còn căm hận hơn cả lúc ban ngày.

Tầm mắt lần nữa rơi vào chính giữa, Thẩm Ngọc nhìn thấy Lục Chi Thanh, trên người nàng ấy bị một món bảo vật chuyên dùng để áp chế linh lực trói buộc, khóe môi còn lưu lại vết máu, sắc mặt tái nhợt quỳ ở đó, thần sắc nhìn qua vô cùng bình tĩnh.

Phần lớn âm thanh vang lên đều là tiếng khóc lóc thảm thiết, van xin tha thứ, sau khi nàng tỉnh lại, càng nhiều hơn là những lời nguyền rủa nhắm vào nàng.

Thẩm Ngọc không rõ vết thương trên người mình so với bọn họ, ai sẽ đau đớn hơn một chút, nhưng nhìn qua thì chẳng ai khá hơn ai cả.

Vị Ma Tôn kia vẫn giống như lần trước, mặt đeo mặt nạ, bên hông đeo ngọc bội đen, quần áo như đã thay bộ mới. Hắn bước vào, tựa hồ rất hài lòng với cảnh tượng trong phòng, khẽ cười một tiếng: “Không biết chư vị Thiên Vân Tông tối qua ngủ có ngon giấc hay không?”

Mười mấy người phía dưới lập tức hướng về hắn chửi rủa.

“Chẳng lẽ không có ai tò mò đại sư huynh của tông môn các ngươi đã đi đâu sao?” Vị Ma Tôn kia đầy hứng thú hỏi một câu.

Thẩm Ngọc ngẩn người một lúc, lúc này mới nhớ ra ở giai đoạn sau của tiểu thuyết, tu vi của nguyên chủ giảm mạnh, bị nhốt vào hậu sơn, từ đó không ra ngoài nữa, những người trong tông môn dần dần quên mất sự tồn tại của nàng, Tiêu Dục Trạch bắt đầu đảm nhiệm trách nhiệm của đại sư huynh.

Những đệ tử Thiên Vân Tông vừa rồi còn ồn ào tức khắc đều trở nên im lặng.

“Hắn đã trở về Thiên Vân Tông rồi. Chính là vào ngày hôm qua, trong các ngươi chắc hẳn có người đã nhìn thấy hắn rời khỏi nơi này mới phải. Chỉ đáng tiếc, sau khi hắn quay về cũng chỉ có thể thấy một Thiên Vân Tông trống rỗng, không một bóng người.”

Quả nhiên, hắn vừa nói xong, sắc mặt của những đệ tử trong phòng trở nên vô cùng đặc sắc. Có người tin tưởng, cũng có người hoài nghi, chẳng qua trong số những người hoài nghi kia, không ít người đã tận mắt nhìn thấy Tiêu Dục Trạch rời khỏi Ma Quật này, ngự kiếm bay đi rồi biến mất hoàn toàn.

“Là Thẩm Ngọc của tông môn các ngươi, nguyện ý dùng tính mạng nàng ta để đổi lấy mạng của đại sư huynh các ngươi. Thế nhưng, trải qua chuyện ngày hôm qua, bản tôn chợt phát hiện, mạng của vị đại sư tỷ này hình như thú vị hơn so với tưởng tượng của ta. Vậy nên, hôm nay bản tôn tâm trạng tốt, cho các ngươi một cơ hội, một cơ hội để các ngươi lựa chọn giữ mạng sống. Lấy mạng của nàng đổi lấy mạng của tất cả các ngươi, nếu các ngươi đồng ý, ta sẽ lập tức gϊếŧ chết nàng ngay tại chỗ, rồi thả các ngươi về ngay tức khắc.”

Âm thanh của Ma Tôn thoáng qua vẻ dụ hoặc rồi nhanh chóng chuyển thành giọng điệu vô cùng chân thành.

Cùng lúc đó, trong đầu Thẩm Ngọc vang lên truyền âm của hắn.