Chương 35

Một lát sau, Quý Kiêu mở mắt, trên mặt không có biểu cảm gì cả.

Thẩm Ngọc lại đưa ngọc giản cho đệ tử ở Vấn Thế Đường, đối phương tò mò kiểm tra một phen, sau khi mở mắt ra thì không nhịn được kinh ngạc nói: “Sư tỷ! Nam tử này thật sự lợi hại đó, ta xem hình ảnh tỷ ghi trong ngọc giản, chỉ mới nhìn thôi đã cảm nhận được một loại áp lực đáng sợ từ người hắn rồi! Người này... không hề thua kém Tiêu sư huynh chút nào, sư tỷ quả thật có mắt nhìn người mà!”

“Khoan đã.” Thẩm Ngọc nhướng mày: “Ta chỉ là tìm người thôi, sao lại biến thành mắt nhìn người tốt được chứ?”

Đệ tử Vấn Thế Đường cười hì hì đáp: “Ta cũng chỉ là thuận miệng nói vậy thôi, sư tỷ đừng để trong lòng nha. Sư tỷ cứ yên tâm, chuyện này chúng ta nhất định sẽ dốc hết sức lực giúp tỷ làm tốt!”

“Tốt, vậy thì làm phiền các ngươi rồi.”

Thẩm Ngọc nói xong đi được vài bước, thấy Quý Kiêu vẫn đứng nguyên tại chỗ, không biết đang nghĩ gì, nhìn như ngây ra vậy, nàng liền quay trở lại kéo hắn đi.

Quý Kiêu bước đi trên đường, hai bên là những chiếc đèn đá chiếu lên gương mặt hắn, lúc sáng lúc tối, khiến người ta không nhìn rõ được thần sắc của hắn. Ánh mắt hắn rơi xuống đôi tay đang nắm lấy nhau của hai người — hay nói đúng hơn là bàn tay người phía trước đang nắm lấy tay hắn. Đối phương nắm chặt lấy ống tay áo của hắn, đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ vào làn da, từng chút từng chút đều gõ vào tim hắn.

Sư tỷ của hắn, vậy mà lại đang nghiêm túc tìm kiếm một người như thế.

Quý Kiêu nhớ lại cảnh tượng vừa xem trong ngọc giản, nam tử kia nâng cằm nàng lên, hình ảnh dừng lại ngay tại khoảnh khắc ấy, mà tim hắn cũng như ngừng đập ngay lúc đó. Một cảm giác chua xót khó có thể nói rõ lập tức lan khắp toàn thân hắn. Cảm giác ấy giống như món đồ chơi vốn thuộc riêng về hắn lại bị một người đáng ghét cướp mất, khiến hắn vô cùng khó chịu.

Nhưng không đúng, sư tỷ vốn không phải là của riêng hắn. Sư tỷ đối xử với hắn cũng chỉ như với những đệ tử đồng môn khác, cùng một nụ cười ấy, cùng một giọng điệu ấy.

Hơn nữa, sư tỷ... cũng không phải là đồ chơi, càng không phải đồ chơi chỉ thuộc riêng về hắn.

Tất cả điều này dường như đều xuất phát từ việc hắn giống như một kẻ chết đuối, tuyệt vọng bám lấy nàng như bám vào cọng rơm cứu mạng, chìm đắm trong sự che chở mà nàng dành cho hắn. Nhưng kiểu che chở ấy... nàng cũng có thể dành cho những đệ tử khác.

Quý Kiêu âm thầm nắm chặt lòng bàn tay, người đối xử tốt với hắn, tại sao không thể chỉ thuộc về mình hắn mà thôi?

“Quý sư đệ.” Thẩm Ngọc kéo người về phía trước một cái: “Tỉnh lại đi, đừng ngủ nữa. Có hai nơi đây, đệ chọn một đi. Chỗ này, ngay bên dưới động phủ của ta, chỉ cách khoảng năm mươi bước chân, tiện để đệ đi tới đi lui nhổ cỏ. Còn chỗ trên kia, ngay bên cạnh động phủ của ta, nhưng linh khí lại bị cái cây bên cạnh hấp thụ mất một phần. Nếu ở đó, mỗi lần đệ tu luyện đều phải tranh giành linh khí với cây linh bên cạnh đã khai mở linh trí. Dù sao cả hai bên cũng đều chỉ cách động phủ ta khoảng năm mươi bước, đệ tự chọn xem chỗ nào tiện để nhổ cỏ hơn đi.”

“... Là trừ cỏ.” Quý Kiêu hồi thần, vẻ mặt bình tĩnh sửa lại: “Sư tỷ, dùng từ "nhổ cỏ" là không thích hợp.”

Thẩm Ngọc thuận miệng nói: “Cũng như nhau cả, đệ mau chọn một chỗ đi.”

Quý Kiêu nói: “Vậy chọn chỗ phía trên.”

Thẩm Ngọc dẫn hắn đi lên, đưa hắn nhìn qua bậc thềm bằng ngọc thạch, chiếc bàn ngọc thạch bên ngoài động phủ của nàng, còn có một cây đào quanh năm nở hoa, do ảnh hưởng linh khí mà đã khai mở linh trí. Sau đó, Thẩm Ngọc lại đưa Quý Kiêu vòng ra hậu viện, để hắn nhận biết linh thảo viên.

Hậu viện này của nguyên chủ toàn bộ đều là linh thực nàng thu thập được khi ra ngoài tu hành. Nàng không dùng thì cứ tiện tay vứt ra sau viện, bận rộn nhiều việc cũng chẳng có tâm tư chăm sóc, càng không bận tâm tới việc gieo trồng. Người ngoài đều không biết nàng sở hữu một linh thảo viên vô giá như thế, chỉ tưởng là các linh thảo bình thường, dễ thấy trong tông môn mà thôi.

Những linh thực có thể sống sót được trong điều kiện như vậy càng quý giá hơn rất nhiều so với những linh thực được nuôi dưỡng thông thường. Mỗi gốc đều đã trải qua hàng trăm ngàn năm, nếu nói ra tác dụng của chúng, nhất định sẽ khiến người ta đỏ mắt thèm thuồng.

“Những linh thực ở đây, về sau đệ đều sẽ biết hết.” Thẩm Ngọc nói: “Nhưng không được nói với người ngoài.”

Quý Kiêu ngẩn người: “Người ngoài là chỉ... các đệ tử đồng môn khác sao?”

Thẩm Ngọc đáp: “Đúng vậy.”

Quý Kiêu hỏi tiếp: “Vậy còn Tiêu sư huynh thì sao?”

Thẩm Ngọc trả lời: “Hắn cũng là người ngoài.”

Quý Kiêu mím môi, lại hỏi: “Vậy sau này... người mà sư tỷ đang tìm kia, nếu tìm được rồi, hắn có phải người ngoài không?”

Thẩm Ngọc sững sờ, rồi dùng vẻ mặt khó hiểu nhìn hắn: “Đệ nghĩ xa như vậy làm gì? Thiên Vân Tông có để hắn vào được hay không còn chưa chắc nữa!”

Quý Kiêu không nghe được đáp án mình muốn, đáy mắt thoáng tối lại, muốn hỏi tiếp nhưng lại không dám, chỉ đành cúi đầu đáp nhỏ: “Là sư đệ suy nghĩ nhiều rồi.”

“Đệ thật là... Thôi bỏ đi, mau trở về sắp xếp phòng của mình đi. Trời không còn sớm nữa, ăn một chút gì đó rồi ngủ sớm đi. Sáng mai nhớ tới điện phụ, trong điện phụ có rất nhiều lớp học, đệ tử ở giai đoạn của đệ vẫn chưa tới kỳ Dẫn Linh, nhớ đến gian phòng ngoài cùng bên trái để nghe giảng.” Thẩm Ngọc phất phất tay: “Trở về đi, ta phải nghỉ ngơi rồi.”

“Vâng.” Quý Kiêu cúi người hành lễ, nhìn xuống đám cỏ non đang kiên cường mọc lên dưới chân nàng, đột nhiên hỏi: “Sư tỷ, nếu ta có vấn đề gì về tu hành, có thể đến động phủ của sư tỷ để thỉnh giáo không?”