Chương 34

“Đại sư tỷ, rốt cuộc là người thế nào mà lại khiến tỷ hao phí nhiều linh thạch, lại mất công sức như vậy để tìm người ta?”

Đệ tử ở Vấn Thế Đường dò hỏi thử: “Chẳng lẽ... là người trong mộng của tỷ sao?”

Lúc này, tin tức về các đệ tử mới nhập môn vẫn chưa được truyền đi trong tông môn, mà trong mắt đệ tử ở Vấn Thế Đường, vị sư đệ mới đi theo sau lưng đại sư tỷ cũng không có gì đáng chú ý.

Hai người đều không phát hiện ra rằng, từ “người trong mộng” này, tựa như một cái công tắc vậy, vừa nói ra khỏi miệng, sắc mặt Quý Kiêu liền trở nên khác thường, sau đó hắn vội vàng cúi đầu che giấu biểu cảm.

Quý Kiêu tức khắc nhớ tới khi còn ở trên đài sen, những hành động mà Thẩm Ngọc từng làm với hắn, giống như những cử chỉ thân mật chỉ có thể xảy ra giữa những người rất thân thiết... Hắn càng nghĩ càng thấy khuôn mặt hơi nóng lên, nhưng đột nhiên nghĩ tới một điểm khác, cả người trong nháy mắt như rơi vào hầm băng, đông cứng tại chỗ.

Thẩm Ngọc ngạc nhiên nói: “Ồ? Việc này... các ngươi truyền nhau nhanh vậy sao?”

“Aizz, Đại sư tỷ, tỷ xem xem bây giờ đã là giờ nào rồi, trời đã tối, đợt người cuối cùng từ nhà ăn cũng đã về cả rồi, tin tức này sao có thể không truyền ra được cơ chứ? Hơn nữa, tỷ cũng biết rõ tình hình trong tông môn ta mà, những người lợi hại đều ra ngoài tìm cơ duyên để tu hành, còn những người không lợi hại, chẳng hạn như đám đệ tử chưa đạt đến Linh Tu bọn ta, chỉ có thể ở trong tông môn học tập, đến khi đủ thực lực mới dám ra ngoài. Bao nhiêu người chúng ta ngày ngày quanh quẩn trong tông môn, thỉnh thoảng mới dám ra ngoài núi đánh yêu thú luyện tay một chút, cuộc sống nhàm chán đến mức không thể nhàm chán hơn được nữa. Chỉ cần nghe được một chút chuyện gì thú vị... hehe, kiểu tin tức thú vị thế này không tới một ngày sẽ truyền khắp cả.” Đệ tử Vấn Thế Đường thao thao bất tuyệt nói được một nửa, bắt gặp vẻ mặt như cười như không của Thẩm Ngọc, vội vàng rụt lại bàn tay đang hào hứng khua múa giữa không trung, ngượng ngùng nói: “Sư tỷ, những gì vừa rồi, tỷ cứ coi như chưa nghe thấy gì cả nhé?”

Thẩm Ngọc cười một cách không chút cảm xúc: “Không sao, sư tỷ không trách đệ đâu. Nhân lúc bây giờ không có ai khác, đệ nói thêm một chút đi, bọn họ còn nói gì về ta nữa?”

Tên đệ tử vốn tưởng lần này sẽ bị phạt như trước kia, nghe nàng nói vậy thì hai mắt lập tức sáng lên, nhìn trái nhìn phải phát hiện quả thực không có ai, liền lập tức hưng phấn nói: “Sư tỷ, tỷ thật sự giống như các sư đệ sư muội khác nói vậy, người trở nên... có chút khác với trước kia rồi! Cảm giác trở nên rộng lượng hơn, thoáng hơn nhiều! Trước đây nếu chúng ta nói chuyện như vậy trước mặt tỷ, tỷ nhất định sẽ tức giận rồi phạt chúng ta!”

Thẩm Ngọc ở trong lòng khẽ thở dài một tiếng thay cho nguyên chủ, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ nói: “Đệ thế mà lại dùng từ "thoáng" để hình dung à?”

“Dù sao bây giờ cũng rất tốt mà!” Đệ tử Vấn Thế Đường đột nhiên “ây” lên một tiếng: “Không đúng, sư tỷ, vừa rồi tỷ không phủ nhận! Lẽ nào tỷ thật sự đang tìm nam nhân... trong mộng kia sao?”

Thẩm Ngọc nghĩ một chút, nàng càng gióng trống khua chiêng tìm người, càng dễ thu hút sự chú ý từ nhiều phía. Đến lúc ấy tin tức truyền ra, cho dù vị Ma tôn kia có đang ở một góc xó xỉnh nào đi nữa, nhất định cũng sẽ nghe được. Chỉ cần hắn nghe thấy dáng vẻ miếng ngọc bội kia, hoặc nghe được chuyện nàng đang “tìm người rầm rộ”, nảy sinh chút hứng thú, vậy thì khả năng đối phương chủ động tìm tới cửa sẽ càng cao. Cách này dễ hơn việc nàng mò kim đáy bể nhiều lắm. Chỉ là cũng không biết Ma tôn lúc này có dáng vẻ ra sao, bao nhiêu tuổi, đang ở nơi nào...

Nghĩ tới đây, Thẩm Ngọc đáp một tiếng: “Đúng vậy, chính là đang tìm hắn, một người "vô cùng" quan trọng đối với ta. Đệ giúp ta nhanh chóng truyền tin này ra ngoài, tốt nhất dùng tốc độ nhanh nhất, để mỗi ngóc ngách của Thanh Uyên giới đều biết tin này. Nhớ kỹ, nhất định phải nói rõ ràng là Đại sư tỷ Thẩm Ngọc của Thiên Vân Tông đang tìm hắn.”

“Hiểu rồi, hiểu rồi!” Đệ tử Vấn Thế Đường kích động đến mức cả khuôn mặt đều đỏ bừng: “Đại sư tỷ, tỷ quen biết vị nam tử kia từ khi nào vậy? Vì sao tỷ lại mất liên lạc với hắn? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mà khiến tỷ phải hao công tốn sức khắp nơi tìm người như thế này? Nói rõ chi tiết ra thì càng dễ tìm người hơn đấy! Ây da, sư tỷ tỷ xem xem, tỷ vừa gặp được người đó liền thay đổi hẳn, thay đổi theo hướng rất tốt, nhìn còn đẹp hơn cả trước kia nữa!”

“... Đệ đúng là biết khen thật đấy.” Thẩm Ngọc trầm ngâm một lát rồi nói: “Đại khái là lần trước ra ngoài tìm cơ duyên thì gặp được, ừm... chính là trước khi đi làm nhiệm vụ lần này với Tiêu sư huynh của các đệ.”

Đệ tử Vấn Thế Đường lập tức đáp lời: “Hiểu rồi hiểu rồi, mọi người đều đoán như vậy, hóa ra là thật!”

Thẩm Ngọc tiếp tục bịa đặt: “Không có liên lạc là bởi vì... hai chúng ta chỉ tình cờ gặp nhau trong một quán trà, khi ấy người kể chuyện trong quán đang tùy ý bịa đặt vài chuyện liên quan đến những tu sĩ như chúng ta. Lúc đó ta nghe không vừa ý nên nói vài câu, liền bị mấy tu sĩ cấp thấp khác châm chọc, chính là hắn đã đứng ra nói giúp ta mấy câu.”

Đệ tử Vấn Thế Đường rất nghiêm túc đáp lại: “Ừm ừm.”

Thẩm Ngọc lại nói: “Nhưng người nọ đeo mặt nạ, quần áo trên người cũng là loại cực kỳ phổ thông. Nhìn hoa văn thì hẳn là ở phía Đông và phía Bắc, kiểu hoa văn thường thấy của Ngự Thú môn và Vô Cực môn.”

Đệ tử Vấn Thế Đường khoa trương hô lên: “Ồ!”

Thẩm Ngọc hơi chần chừ, nói tiếp: “Hẳn là thích trang phục màu đen... nhưng cũng chưa chắc lắm, tin này có thể ghi vào một chút, nhưng không hoàn toàn chính xác.”

Đệ tử Vấn Thế Đường ra sức gật đầu: “Hiểu rồi hiểu rồi! Chỉ là "nhất kiến chung tình" thôi mà, nhiều chuyện đúng là không rõ ràng được!”

Đã nói tới mức này rồi, Thẩm Ngọc đưa tay ra nói: “Ngọc giản đưa lại cho ta, ta sẽ ghi cả dáng vẻ của đối phương vào.”

“Vâng.” Đệ tử Vấn Thế Đường đưa lại ngọc giản cho nàng, nhắc nhở: “Sư tỷ, dung mạo tu sĩ là thứ dễ dàng thay đổi nhất, hơn nữa rất nhiều người cũng thích biến hóa hình dáng để vào đời tu hành. Tỷ tuy đã ghi lại dung mạo, nhưng cũng chưa chắc sẽ nhanh chóng tìm được người đâu.”

“Ừ, ta biết rồi.”

Thẩm Ngọc vừa mới chuẩn bị giao lại ngọc giản đã ghi hình ảnh xong, thì Quý Kiêu vẫn luôn im lặng bỗng nhiên chen lời: “Sư tỷ, có thể cho ta xem qua một chút được không? Nếu sau này ta có duyên gặp được, cũng tiện giúp sư tỷ một tay.”

Lời hắn nói quả thực rất có lý, Thẩm Ngọc liền nghiêng người đưa ngọc giản cho hắn. Nhưng hiện tại Quý Kiêu cũng không có linh lực, không cách nào tự mình xem được hình ảnh trong ngọc giản. Thẩm Ngọc liền đưa tay lên, vận linh lực, dùng ngón tay điểm nhẹ vào mi tâm hắn, giúp hắn xem được hình ảnh nàng đã ghi vào ngọc giản.