Chương 33

Nhưng trớ trêu thay, hắn quả thực giống như một con ký sinh trùng, bám chặt lấy nàng, không dám buông ra.

Đại sư tỷ của Thiên Vân Tông, linh thạch, pháp bảo, pháp y, nàng thứ gì cũng không thiếu. Nếu như hắn buông tay nàng ra... hắn sẽ đánh mất tất cả những lợi ích mà nàng đem lại, còn mất luôn thứ cảm giác được người khác quan tâm chăm sóc khiến hắn chìm đắm ấy. Hắn sẽ mất đi thứ ánh sáng kia. Chỉ vừa nghĩ tới cảnh tượng ấy thôi, hắn đã cảm thấy trái tim như bị một bàn tay lớn hung hăng bóp chặt, đau đến mức thật lâu cũng không thể hoàn hồn.

Thế nhưng, loại suy nghĩ âm hiểm và bẩn thỉu như vậy, hắn làm sao có thể nói ra miệng được? Làm sao có thể!

Ở trước mặt nàng mà không hề ngụy trang gì cả... điều đó càng không thể!

Người nàng thích, chỉ có Quý Kiêu nghe lời, đáng thương kia, chứ không phải là Quý Kiêu âm độc, gian trá này.

Thẩm Ngọc thấy hắn mãi không nói lời nào, không khỏi mở miệng hỏi: “Sư đệ?”

Quý Kiêu đột nhiên hất mạnh bàn tay đang dừng trên đầu hắn của nàng ra, vang lên một tiếng “bốp” trong trẻo và chói tai.

Xung quanh im lặng hồi lâu. May mà trên con đường đá này chỉ có hai người bọn họ, cũng không ai chú ý tới nơi đây.

Lòng bàn tay phải của Thẩm Ngọc vẫn còn âm ỉ đau, thật ra cũng không phải quá đau, đối với nàng mà nói chỉ hơi tê tê một chút mà thôi. Nàng chăm chú nhìn đối phương một hồi, phát hiện lần này mình chẳng thể nhìn ra được điều gì cả, chỉ có thể cảm nhận rõ ràng rằng, khí tức tỏa ra từ thiếu niên trước mặt, tuy khiến người ta cảm thấy u ám không thích nổi, nhưng cũng lại giống như một con thú non đang chìm vào vũng bùn, níu chặt lấy một cọng rơm cứu mạng, cơ thể lại không ngừng chìm xuống sâu hơn, rồi phát ra tiếng kêu sợ chết đầy thê lương.

Vào lúc này, nàng lại có thể tưởng tượng ra tiếng kêu của một con heo. Thật đúng là tội lỗi mà.

“Tình hình hiện tại thế này... e rằng đang thiếu một trận mưa đây.” Thẩm Ngọc lẩm bẩm một câu.

Âm thanh này vốn rất nhỏ, theo lý mà nói, người bình thường khi chìm vào một loại cảm xúc nào đó sẽ không để ý thấy.

Nhưng không ngờ, câu nói này của đối phương rơi vào tai Quý Kiêu, lại giống như một tia sáng xuyên qua tầng mây u ám, lập tức kéo hắn ra khỏi loại cảm xúc khó hiểu kia, dù rằng hắn cũng chẳng hiểu rõ ý nghĩa thực sự trong lời nàng.

“...”

Quý Kiêu che mặt lại, hít sâu vài hơi, đem tất cả suy nghĩ ép xuống tận đáy lòng, rồi mới hạ tay xuống, hướng về phía Thẩm Ngọc nở ra một nụ cười khổ sở: “Sư tỷ! Ta đã mười bảy tuổi rồi, không còn là trẻ con nữa, tỷ đừng vò đầu ta nữa!”

Thẩm Ngọc nhíu mày nói: “Nếu không phải vì muốn an ủi đệ, thì đầu đệ nhiều dầu như vậy ta còn chẳng muốn chạm vào đâu.”

Quý Kiêu: “...”

Nghe vậy, Quý Kiêu cúi đầu nhìn thoáng qua, một tay nắm lấy ống tay áo, tay kia cầm lấy tay phải của Thẩm Ngọc, dùng ống tay áo lau lau giúp nàng, lau xong còn xoa nhẹ một chút: “Xin lỗi sư tỷ, hôm nay tỷ bị thương mà ta còn... Ta không cố ý đối xử với tỷ như vậy đâu.”

Thẩm Ngọc ngẩn người một chút, rồi nhanh chóng rút tay mình khỏi tay hắn: “Không sao, chỉ là vết thương ngoài da, cũng không đau. Sư đệ, mỗi người đều có cơ duyên riêng, đệ chỉ vừa mới bắt đầu thôi, đừng nghĩ quá nhiều.”

Quý Kiêu gật đầu: “Ừ, ta biết rồi.”

Hai người nói xong, tiếp tục đi lên núi.

Thẩm Ngọc dẫn Quý Kiêu vào Vấn Thế Đường, đăng ký tên và nơi ở của Quý Kiêu với sư đệ đứng ở cửa. Đệ tử kia liếc nhìn Quý Kiêu một cái, hơi tò mò hỏi: “Đại sư tỷ, sao lần này lại là tỷ đích thân dẫn đệ tử mới tới vậy?”

Thẩm Ngọc đáp: “Người là do ta mang về, đương nhiên phải tự mình dẫn hắn nhập môn rồi.”

Tên đệ tử kia gọi một người đứng phía sau, đem tới một bộ chăn mền, vài bộ y phục để thay đổi, hai quyển sách và một ít đồ ăn. Ngay trước mặt bọn họ, người này bỏ tất cả những thứ đó vào một túi trữ vật mới, rồi giao túi trữ vật cho Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc đưa túi trữ vật cho Quý Kiêu, vận linh lực hóa thành lưỡi dao nhỏ, đâm nhẹ vào đầu ngón tay hắn lấy ra một giọt máu, sau đó nắm tay hắn nhỏ giọt máu lên túi trữ vật.

“Đồ của đệ, sau này tự mình giữ cẩn thận.”

Loại túi trữ vật cấp thấp này, không cần linh lực, chỉ cần nhận chủ là có thể dùng được riêng cho mình. Chính vì cách nhận chủ quá mức đơn giản, dẫn đến loại túi trữ vật cấp thấp như thế này, thông thường tu sĩ đều không dùng. Tuy nhiên, để chia cho những đệ tử mới nhập môn đựng đồ linh tinh thì vừa đúng thích hợp.

“Ấy, Đại sư tỷ, ta nghe nói lúc các người trở về hôm nay, hình như còn dẫn về một ma tu, đem nhốt vào địa lao à?”

“Ừ... Việc này phải đợi Hồng Phong trưởng lão các ngươi xử lý.” Thẩm Ngọc nói xong thì ngừng một chút, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó liền hỏi: “Ta nhớ là ở Vấn Thế Đường, ngoài treo ngọc giản khắc nhiệm vụ ra, hình như cũng có thể nhận ủy thác đúng không?”

Vị sư đệ kia đáp: “Đúng vậy ạ. Một khi ủy thác này được treo lên, tất cả cửa hàng trong phạm vi toàn bộ Thiên Vân Tông đều sẽ treo ngọc giản này ra ngoài. Nếu đưa thêm linh thạch, tin tức còn có thể lan truyền xa hơn, thậm chí toàn bộ Thanh Uyên giới đều sẽ biết. Nếu linh thạch đưa ra nhiều thêm nữa, các cửa hàng phân bố khắp nơi trong Thanh Uyên giới của chúng ta không những sẽ treo ngọc giản này ra, mà còn đặc biệt lưu ý giúp đỡ thêm nữa.”

“Tốt.” Thẩm Ngọc nói: “Ta muốn treo một nhiệm vụ ủy thác.”

Vị sư đệ kia sửng sốt một chút, sau đó lấy ra một miếng ngọc giản mới từ trong ngăn gỗ đưa cho Thẩm Ngọc: “Đại sư tỷ, tỷ cần điều gì, chỉ cần dùng linh lực khắc vào ngọc giản là được.”

Là chuyện gì... mà có thể khiến Đại sư tỷ đích thân dùng đến bảng ngọc giản của Thiên Vân Tông thế này?

Ngọc giản đã chứa nội dung, bên ngoài sẽ hiện ra một đường vân mây. Chỉ một lát sau, trên miếng ngọc giản trơn bóng trong tay Thẩm Ngọc đã xuất hiện thêm đường vân đó.

Thẩm Ngọc đưa lại ngọc giản cho hắn, lại lấy ra một túi linh thạch hậu hĩnh đặt lên bàn: “Ta cần ủy thác này để người toàn bộ Thanh Uyên giới đều biết đến. Linh thạch đây, nếu không đủ thì nói với ta.”

Tên đệ tử kia kiểm tra xong liền kinh ngạc nói: “Sư tỷ, tỷ muốn tìm một miếng ngọc bội ư? Là pháp bảo sao?”

“Chưa chắc.” Thẩm Ngọc nói: “Ta chỉ muốn tìm chủ nhân của miếng ngọc bội này, còn nó có phải pháp bảo hay không thì không quan trọng.”

Quý Kiêu vẫn luôn đứng bên cạnh yên lặng nghe, nghe tới đây, trong lòng khẽ dao động, bèn hỏi: “Sư tỷ, là ngọc bội thế nào?”

Thẩm Ngọc nhìn hắn: “Màu đen. Sao, đệ có suy nghĩ gì à?”

Trái tim vừa mới nhen nhóm một chút hi vọng của Quý Kiêu lập tức lại rơi xuống: “Không có. Màu đen... không giống miếng ta biết.”

Ngọc bội của hắn chỉ là một miếng ngọc trắng bình thường, kiểu dáng càng không có gì đặc biệt, bất kỳ cửa tiệm trang sức nào cũng đều có bán.

Đệ tử ở Vấn Thế Đường nghe vậy thì có chút ngạc nhiên, hỏi: “Đại sư tỷ, là ai mà có thể khiến tỷ phải hao tốn nhiều linh thạch, lại còn mất công như vậy để tìm hắn chứ?”