Thẩm Ngọc đã nói như vậy rồi, các trưởng lão khác cũng không có lý do gì để từ chối. Hơn nữa, hôm nay nàng vừa mới cãi nhau với Nhuận Thanh phong chủ, lúc này dẫn theo một sư đệ trở về, vừa hay có thể chuyển dời sự chú ý lên người đối phương, tránh suy nghĩ quá nhiều mà u buồn thương thần.
Nghĩ đến đây, bọn họ liền bảo Thẩm Ngọc nhanh chóng dẫn vị sư đệ mới này đi sắp xếp chỗ ở, còn một đệ tử khác thì để bọn họ giữ lại đây trông nom là được rồi.
Thẩm Ngọc dùng Tẩy Trần Quyết tẩy sạch vết bẩn trên người, uống linh đan để khống chế cơn đau trên vai, đem đoạn kiếm cất vào túi trữ vật, sau đó dẫn theo Quý Kiêu đi về một hướng nào đó, hai người một trước một sau mà bước đi.
“Nơi vừa rồi đệ đi ra là điện chính, bên này là điện phụ. Mỗi ngày ở đây đều có trưởng lão hoặc Nhị sư huynh, Tam sư tỷ của các đệ đến giảng bài. Nếu ta ở trong tông môn, thỉnh thoảng cũng sẽ tới dạy. Trong quá trình tu luyện nếu có vấn đề gì, các đệ cũng có thể đợi sau khi tan học ở lại hỏi họ. Ngoài ra, các đệ tử dưới Linh Tu mỗi ngày đều phải đến võ trường vào giờ Thìn để huấn luyện hoặc tỷ thí, khi ấy sẽ có sư huynh, sư tỷ chuyên phụ trách giám sát các đệ. Còn các đệ tử mới nhập môn như đệ, chưa bước vào giai đoạn Tụ Linh, mỗi ngày vào giờ Mùi cũng phải đến võ trường học thuật ngự kiếm, ngự vật, đồng thời vào các giai đoạn khác nhau cũng sẽ dạy các đệ một số pháp thuật cơ bản.”
Quý Kiêu một đường trầm mặc, nghe rất lâu, lúc này rốt cuộc mới có chút phản ứng: “Tỷ cũng sẽ giảng bài sao?”
Thẩm Ngọc nghĩ đến tình tiết truyện một chút rồi nói: “Ừ, thỉnh thoảng thôi.”
Quý Kiêu im lặng gật đầu một cái, qua một lúc mới lại nói: “Tỷ giảng bài, ta sẽ đi nghe.”
Thẩm Ngọc nhướng mày: “Đệ nghe lâu như vậy, trọng điểm chỉ nghe được mỗi cái này à? Bài của ta đương nhiên phải nghe, nhưng bài của người khác đệ cũng phải nghe. Ta thấy đệ từ khi ra khỏi chủ điện đến giờ vẫn không nói gì, thế nào, là vì linh căn bị đả kích sao?”
Quý Kiêu gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Nhìn bộ dạng ủ rũ này của hắn, ngược lại còn hiếm thấy hơn cả lúc trước giả ngoan. Trong lòng Thẩm Ngọc vừa âm thầm lấy làm kỳ lạ, lại vừa tiếc nuối cho những gì hắn đã trải qua. Nàng cũng không phải không tưởng tượng ra được trước đây Quý Kiêu đã ôm bao nhiêu kỳ vọng và hy vọng để tới Thiên Vân Tông, thế nhưng hết lần này tới lần khác đều gặp trắc trở, lần trắc trở cuối cùng này sợ là rất khó để hắn đứng dậy được nữa.
Lúc này nàng hơi nghĩ kỹ lại những gì đối phương đã trải qua, trong lòng có chút kinh ngạc không biết hắn đã làm thế nào mà chịu đựng được cho tới bây giờ. Trải qua nhiều chuyện như vậy, tuổi tác cũng đã mười mấy rồi, không còn nhỏ nữa, nếu không kịp thời hướng dẫn đúng cách, một khi tâm lý bất ổn thì... bất luận ra sao, kết quả cũng sẽ không tốt.
Giống như kiếp trước của nàng, nếu không có bà nội đã đưa nàng về nhà, giúp đỡ và răn dạy nàng, thì nàng cũng có thể bất cẩn mà đi vào con đường lệch lạc.
Thẩm Ngọc tự nhận mình cũng không phải người thích lo chuyện bao đồng, có lẽ vì những trải nghiệm tương tự khiến nàng sinh ra một chút đồng cảm, hoặc có lẽ là bởi vì đối phương thật sự sống quá khổ sở, mà cũng chẳng có ai đứng về phía hắn cả. Thảm đến mức khiến nàng nhìn mà không đành lòng. Nếu trong phạm vi năng lực cho phép, nàng vẫn sẵn lòng ra tay giúp đỡ một chút.
“Gật đầu rồi lại lắc đầu là có ý gì?” Thẩm Ngọc hỏi.
“Kết quả như vậy... thật ra cũng không phải là không chấp nhận được.” Quý Kiêu chậm rãi thốt ra một câu: “Quen rồi.”
Bước chân Thẩm Ngọc chợt khựng lại, rồi lập tức đưa tay ra sức vò đầu hắn: “Quen cái gì mà quen, chuyện này có gì đáng để quen, không thể quen được! Con đường tương lai còn rất dài, đệ mới có mười mấy tuổi đã luôn miệng nói quen rồi, vậy mấy chục năm sau nữa chuyện gì đệ cũng có thể quen hết à? Hơn nữa, dù đệ là phế linh căn, nhưng tâm tính của đệ là vạn người mới có một, cũng không phải hoàn toàn không có khả năng tu luyện. Chỉ cần đệ cố gắng, tiến vào Tụ Linh kỳ, thì lại có thêm mấy chục năm nữa để tiếp tục tu luyện.”
Quý Kiêu im lặng một lúc, hỏi: “Nếu ta không vào được Tụ Linh kỳ thì sao?”
Thẩm Ngọc nói: “Vậy thì đệ cũng đã ở Thiên Vân Tông sống những ngày tốt đẹp một thời gian, tính thế nào cũng không thiệt thòi.”
Khóe môi Quý Kiêu khẽ động, muốn nói gì đó, nhưng rồi lại nhịn xuống.
Hắn muốn nói, hắn cũng chẳng hề muốn ở Thiên Vân Tông này cả đời mà không có một chút tiến bộ nào. Con người dường như luôn tham lam như vậy, trước khi vào Thiên Vân Tông, hắn từng nghĩ chỉ cần vào được Thiên Vân Tông thì thế nào cũng tốt, thế nào cũng đều tốt hơn đám người ở trấn Ngũ Vân... Nhưng sau khi vào rồi, hắn lại thay đổi. Hắn muốn mạnh lên, hắn muốn trở nên mạnh mẽ hơn nữa, hắn muốn tu luyện.
Rõ ràng hắn đã bước chân vào Thiên Vân Tông, thoát khỏi cuộc sống u tối ngày trước, trở thành đệ tử của Thiên Vân Tông, so với đám phàm nhân kia thì mạnh mẽ hơn rất nhiều. Chỉ cần hắn mặc trang phục của tông môn bước ra ngoài, phàm nhân bên ngoài nhìn thấy hắn cũng đều phải kính cẩn đối đãi.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, hoàn toàn chưa đủ, hắn muốn thực sự giẫm đạp đám người đó dưới chân mình. Không chỉ vậy, hắn còn muốn đứng trên đỉnh cao nhất, bởi vì đứng trên đỉnh cao nhất sẽ có được tất cả, đứng trên đỉnh cao nhất, tất cả mọi người sẽ dùng ánh mắt kính ngưỡng và khâm phục mà nhìn hắn.
Thứ du͙© vọиɠ mãnh liệt này, nhất thời không thể nói rõ là bắt đầu từ khi nào, lại từ lúc nào trở nên ngày càng mãnh liệt như thế.
Tại sao hắn lại sinh ra loại suy nghĩ ấy? Chính bản thân hắn cũng không biết.
Loại suy nghĩ này tựa như một chấp niệm, càng nghĩ càng nặng nề, càng nghĩ càng không thấy điểm dừng. Quý Kiêu như thể đang chìm vào một vực sâu rộng lớn, dường như có vô số ác quỷ đang ẩn mình trong bóng tối kêu gọi hắn, thúc giục hắn, bảo hắn tiến thêm một bước, rồi lại nhảy xuống thêm một bước nữa.
Dần dần, một ý niệm khác được cất giấu trong lòng lại từ từ trỗi dậy. Hắn biết, hiện tại hắn chẳng qua chỉ là từ đáy vực ở một nơi chuyển sang đáy vực của một nơi khác mà thôi. Mà trong hai đáy vực ấy, duy nhất chỉ có một người sẵn lòng đưa tay ra kéo hắn lên một chút.
Hắn từng nghĩ muốn báo đáp đối phương, nhưng bây giờ dường như đã không còn cơ hội báo đáp nữa. Không chỉ không còn cơ hội để khiến nàng đừng dùng ánh mắt như nhìn trẻ con, nhìn đệ đệ để nhìn hắn, không còn cơ hội để nàng thực sự coi trọng hắn, mà thậm chí cả cơ hội trèo lên nơi phát ra ánh sáng ấy, bước đến bên cạnh ánh sáng ấy, đứng sánh vai cùng nàng cũng không còn nữa rồi.
Không còn gì cả, hoàn toàn không còn gì nữa rồi. Tất cả mọi người đều sẽ biết hắn là phế linh căn, tất cả mọi người đều sẽ dùng ánh mắt nhìn một kẻ vô dụng để nhìn hắn, tất cả mọi người... tất cả mọi người đều sẽ cảm thấy hắn giống như một con ký sinh trùng bám chặt trên người nàng, hút máu nàng! Không còn ai dùng ánh mắt chân chính để nhìn hắn nữa, không ai cả!