Trong đại điện, chiếc Vân Kính lớn đặt ở đây, vốn là một trong những pháp bảo trấn phái của Thiên Vân Tông, có thể tùy theo ý muốn của người đứng trước nó mà hiện ra hình ảnh trong gương mà người đó mong nhìn thấy, miễn là trong phạm vi năng lực của nó.
Nó vừa được đặt ở Thiên Vân Tông, cũng chính là bảo vật mà lão tổ đã phi thăng của Thiên Vân Tông lưu lại. Công dụng tiện lợi nhất của nó chính là dùng để quan sát các tình huống trong phạm vi thế lực của Thiên Vân Tông. Cũng nhờ vào sự tồn tại của nó, mà khu vực do Thiên Vân Tông cai quản, an ninh trật tự so với các tông môn khác tốt hơn rất nhiều.
Thẩm Ngọc ôm lấy thanh linh kiếm bị chém thành ba đoạn, vẫn luôn đứng ở bên cạnh phía trước của Vân Kính, hơi tựa vào cây cột trang trí bên cạnh. Trên pháp y nàng mặc, chỗ vai và cổ bị rách một đường dài, viền cổ áo còn dính không ít vết máu, thậm chí vì vừa rồi nàng khó khăn đứng dậy, trên eo và chân cũng đã nhuốm khá nhiều máu.
Sau khi Nhuận Thanh phong chủ rời đi, nàng vẫn luôn giữ nguyên tư thế ấy, ánh mắt dừng lại trên Vân Kính, nhìn qua như đang thất thần, không rõ đang suy nghĩ điều gì. Từ xa nhìn lại, nàng toát lên một vẻ đẹp thê lương, đau lòng đến lạ.
Ít nhất thì ba vị trưởng lão và tông chủ còn lưu lại trong điện đều nhất trí cho rằng, chắc chắn nàng vì vừa rồi cãi nhau với Nhuận Thanh phong chủ, mới thành ra bộ dạng mất hồn mất vía như lúc này. Hơn nữa, chẳng hiểu vì sao rõ ràng vẫn là khuôn mặt và vóc dáng giống hệt mọi ngày, nhưng giờ phút này lại khiến người khác không kìm được mà cảm thấy đau lòng.
Nói ra thì, rõ ràng trước đây cũng không phải nàng chưa từng bị thương khi ra ngoài tu hành rồi quay về dưỡng thương, nhưng lúc ấy lại không có cảm giác như hiện tại.
Tông chủ và mấy vị trưởng lão chỉ đành quy nguyên nhân về việc trước đây nàng quá mức lạnh lùng, trầm mặc và cố chấp, không kêu đau, cũng không than khổ, nên họ mới bỏ qua cảm xúc của nàng.
Thanh Ngô trưởng lão trong lòng thầm thở dài một tiếng, khó trách người ta hay nói trẻ con biết khóc sẽ được dỗ dành, nàng hiện tại nhìn vào quả thật khiến người ta đau lòng, không nhịn được bèn bước tới nhẹ giọng nói: “Ngọc nhi, có phải con đang nghĩ đến thanh linh kiếm này không? Nếu con tiếc không nỡ bỏ, thì đem ba đoạn kiếm gãy này đến Hỏa Dung Các, ta sẽ bảo Hồng Phong trưởng lão giúp con rèn lại thanh kiếm này.”
Trong mắt Thẩm Ngọc cuối cùng cũng đã có chút thần sắc, còn chưa đợi nàng lên tiếng, Hồng Phong trưởng lão bên kia lập tức nhảy dựng lên nổi trận lôi đình: “Thanh Ngô, ngươi có ý gì đây! Chẳng lẽ ngươi không biết ta luyện khí còn nghiêm túc hơn bất cứ một luyện khí sư nào trong cả Thanh Uyên Giới này rất rất nhiều sao? Rèn lại thanh linh kiếm cho tiểu nha đầu này, bằng tay nghề của ta, linh kiếm tạo ra chắc chắn sánh ngang cực phẩm... ngươi cũng không nghĩ thử, đưa một món đồ tốt như vậy cho tiểu nha đầu này, nàng ấy dùng nổi sao?”
Thanh Ngô trợn to đôi mắt phượng, giống hệt như con gà mái đang xù cánh che chở cho con, nói: “Ngươi làm sao vậy hả? Trước mặt vãn bối mà cũng không thu liễm cái tính khí lại một chút! Bảo ngươi rèn lại kiếm một chút thì thế nào? Là thiếu linh thạch cho ngươi, thiếu nguyên liệu cho ngươi, hay là khiến ngươi rơi mất miếng thịt hả? Bây giờ dùng không được thì sau này cũng...”
“Hai vị trưởng lão, tự con làm là được rồi!” Thẩm Ngọc dở khóc dở cười nói: “Con cũng học được không ít phương pháp luyện khí, trước kia đi vào các bí cảnh cũng thu được rất nhiều nguyên liệu rèn luyện. Chỉ cần tới Hỏa Dung Các đăng ký, tìm một cái lò thích hợp là được, không cần phiền phức như vậy đâu.”
Thanh Ngô trưởng lão thở dài nói: “Haiz, đứa trẻ nhà con, đúng là cái gì cũng chẳng chịu cầu cạnh ai.”
Thẩm Ngọc hướng hai vị trưởng lão thi lễ một cái, nói: “Đa tạ ý tốt của hai vị trưởng lão. Đã là linh kiếm của chính vãn bối, thì vốn nên do tự tay vãn bối sửa chữa mới phải.”
Tông chủ và một vị trưởng lão khác quản lý Tàng Thư Lâu là Quân Vi trưởng lão ở bên cạnh nhìn mà cười tủm tỉm, bọn họ đều rất vui vẻ nhìn cảnh tượng hòa thuận, vui vẻ này.
Thanh Ngô trưởng lão trách yêu nói: “Ngươi xem đứa nhỏ này, chuyện gì cũng giấu ở trong lòng, hôm nay suýt nữa hù chết mấy người chúng ta. Theo ta thì, sau này ấy, có chuyện gì hay suy nghĩ gì cũng đều nên nói ra, đừng có mà cái gì cũng đè nén ở trong lòng, rất là mệt mỏi đấy. Nhưng mà, Nhuận Thanh sư huynh kia cũng có nỗi khổ riêng, hôm nay các người ầm ĩ thành ra như vậy, trong lòng con cũng đừng thật sự ghi hận hắn làm gì. Dù sao thì mấy chuyện kia của sư huynh đã sớm truyền khắp nơi rồi. Nói một câu thật lòng, sư huynh bởi vì mẫu thân của con mà lỡ mất cơ hội gặp lại người mình yêu, mà người đó một khi đã rời đi là mấy trăm năm cũng không quay về nữa. Chuyện này đã trở thành tâm ma của hắn, dù thế nào cũng không thể vượt qua được khúc mắc ấy, cho nên hắn mới đối xử với con như thế... Haiz, nói không chừng giờ đây hai người các người cắt đứt quan hệ, lại còn là chuyện tốt nữa ấy.”