Chương 27

Nhuận Thanh phong chủ nói: “Đó là do chính ngươi nói không cần! Mỗi lần ta xuất quan hỏi một câu, ngươi đều trả lời là ngươi không muốn! Hơn nữa, thanh linh kiếm ngươi đang cầm trên tay lúc này chẳng phải cũng là vật phi phàm đó sao?”

Thẩm Ngọc cúi đầu nhìn thanh linh kiếm trong tay mình. Thanh kiếm đã theo nàng hơn một trăm năm, vừa mới sinh ra kiếm linh nhưng còn chưa thể hóa hình, cảm nhận được ánh mắt của nàng thì hơi run lên một chút, biểu thị sự hiện diện.

“Nhuận Thanh phong chủ, ngài quả thật là người quý nhân hay quên chuyện. Thanh linh kiếm này của ta chẳng qua chỉ đổi chuôi kiếm, lưỡi kiếm dung hợp thêm chất liệu mới, nhưng vỏ kiếm vẫn là cái cũ. Ngay cả hoa văn trên chuôi kiếm cũng đều được khắc từng chút một theo nguyên mẫu ban đầu của nó.” Thẩm Ngọc nói: “Thanh linh kiếm này, đến nay đã theo ta nhiều năm như vậy, số năm bên cạnh ta chỉ kém tuổi của ta đúng mười năm. Khi đó, ta ngủ cũng ôm lấy nó, ăn cơm cũng mang theo nó, đi gánh nước cũng mang theo nó, làm bất kỳ chuyện gì cũng đều mang theo nó bên người. Bây giờ nó có thể tiến hóa thành bộ dạng hiện tại, thậm chí còn nổi danh trên bảng xếp hạng danh khí pháp bảo, tất cả đều là do ta trải qua biết bao nhiêu bí cảnh, vượt qua vô số gian khổ, mỗi lần đều ưu tiên nâng cấp cho nó trước hết.”

“Tất cả những việc ta làm, chỉ là để nó có thể luôn ở bên cạnh ta. Đã nói đến mức này rồi, ngài vẫn còn không nhận ra nó sao? Còn nữa, linh thạch mà bao nhiêu năm qua mỗi lần xuất quan ngài đưa cho ta, ta đều không nỡ dùng dù chỉ một viên, đến bây giờ chắc đã tích lại thành một ngọn núi nhỏ rồi.”Nhuận Thanh phong chủ dường như do cảm xúc cực kỳ kích động mà run lên vài lần.

Thẩm Ngọc nhìn thẳng vào ông ta, nói: “Hơn hai trăm năm qua, ngài chưa từng làm một việc gì mà một người cha nên làm! Ngài đã căm ghét ta đến vậy, lúc đầu tại sao còn muốn mẫu thân ta sinh ra ta làm gì? Chẳng lẽ là vì tu sĩ rất khó sinh con nối dõi, ngài vừa không nỡ đoạn tuyệt huyết mạch của chính mình, nhưng lại nhẫn tâm đợi lúc mẫu thân ta suy yếu sau sinh, tự tay gϊếŧ chết bà ấy ngay trước mặt ta!”

“Ngài đã làm chuyện đó ngay trước mặt ta, một đứa trẻ sơ sinh. Có lẽ chính ngài cũng không ngờ rằng cảnh tượng ấy khi ta còn nhỏ luôn xuất hiện trong những giấc mơ của ta. Khi ấy ta chẳng hiểu gì cả, mỗi ngày đều sợ hãi, vừa khóc vừa tỉnh dậy. Còn ngài chỉ cảm thấy ta nhu nhược, nhát gan, thậm chí ngài chỉ cho phép ta gọi ngài là "Phong chủ". Ta chỉ dám gọi ngài một tiếng "phụ thân" khi ngài không nhìn thấy mà thôi.”

“Chính vì thái độ như thế này của ngài, ta mới trở thành một người không dám nói gì, cũng chẳng dám làm gì, chỉ có thể cố gắng trở nên mạnh hơn để có thể đứng trước mặt ngài. Cho đến khi ta lớn lên, nghe được những lời đồn đại bên ngoài về Nhuận Thanh tiên tôn, ta mới đột nhiên hiểu ra, thì ra mẫu thân ta năm ấy là bị ngài gϊếŧ chết ngay trước mặt ta!”

“Ngài nói ta phẩm hạnh bất đoan, nói ta làm gì tự trong lòng ta biết rõ, vậy ta cũng muốn hỏi ngài một câu, ngài đã làm những chuyện gì, trong lòng ngài tự biết rõ hay không?”

Nhuận Thanh phong chủ nhìn Thẩm Ngọc, ánh mắt ấy hoàn toàn chẳng có chút nào giống với ánh mắt của một người cha đang nhìn nhi nữ của mình. Thay vào đó, nó giống như đang nhìn một kẻ thù lâu năm. Vì quá phẫn nộ, ông ta bắt đầu thở dốc, hai lọn tóc dài hai bên vốn dĩ đang toát ra khí chất tiên phong đạo cốt, nay vì linh lực dao động dữ dội mà dần dần bung ra hai bên, khiến người ta cảm giác dường như chỉ giây tiếp theo ông ta sẽ rút kiếm chém người.

“Nghiệt chướng!”

Bên trong đại điện đột nhiên xuất hiện một đạo kim quang, trong chớp mắt đã đánh văng thanh linh kiếm trong tay Thẩm Ngọc ra xa. Nơi đạo kim quang đi qua, y phục pháp khí trên người Thẩm Ngọc liền bị xé rách một đường lớn, để lại trên vai trái của nàng một vết thương mới. Linh kiếm rơi xuống mặt đất phát ra một tiếng “keng” thanh thúy, lập tức khiến tất cả mọi người trong điện từ trong cơn chấn động bừng tỉnh lại.