Thẩm Ngọc nói: “Chúng ta không cần phải hành hạ nhau thêm nữa. Hơn hai trăm năm qua, ta đã chịu đựng đủ rồi, cũng sẽ không như trước kia, luôn kỳ vọng vào một thứ gọi là tình thân vốn chẳng hề tồn tại. Hoặc nên nói rằng, thứ tình thân như vậy không cần cũng được.”
Nhuận Thanh phong chủ tức giận nói: “Tình thân? Không cần cũng được? Ngươi có biết ngươi đang nói gì không?”
Thẩm Ngọc cười nhạt một tiếng: “Chúng ta thử tính xem, từ khi ta bắt đầu có ký ức đến nay, suốt hơn hai trăm năm qua, số lần hai cha con chúng ta ở cùng nhau vượt quá nửa canh giờ, chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trước khi mười tuổi, rõ ràng ta bái sư phụ chính là cha ruột mình, Nhuận Thanh phong chủ. Thế nhưng vào ngày sinh thần mười một tuổi, ta lại bị chuyển sang bái Lạc Đan phong chủ làm sư phụ. Vì sao vậy? Vì người cha tốt của ta bế quan quanh năm, vốn chẳng có thời gian để dạy ta.”
Nhuận Thanh phong chủ phản bác: “Ngươi hoàn toàn có thể bái người khác làm sư phụ!”
Thẩm Ngọc đáp lại: “Ngài nói rất đúng. Nhưng lúc đó ta còn nhỏ tuổi, chỉ nghĩ đơn giản rằng, thêm một tầng quan hệ sư đồ với phụ thân thì sẽ thân thiết hơn. Đáng tiếc là không hề có.”
Nhuận Thanh phong chủ quát: “Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?”
Thẩm Ngọc hồi tưởng lại tình tiết truyện, từ góc nhìn của một người đứng ngoài cuộc, tiếp tục nói: “Sau đó, ngày nào ta cũng không ngừng tu luyện, bất cứ lúc nào có trưởng lão, phong chủ hay sư huynh, sư tỷ giảng bài, ta đều chen vào một góc để nghe. Tại sao lại như vậy chứ? Vì ta muốn ngài khen ngợi ta. Nhưng mỗi lần tu vi của ta tiến bộ, ngài đều dùng ánh mắt đầy chán ghét và phiền chán nhìn ta, ngài cho rằng ta không nhận ra sao?”
“Nhưng trẻ con đều rất nhạy cảm. Sau đó, ta lại không cam lòng mà tới tìm ngài thêm mấy lần nữa. Lần cuối cùng ấy, ngài đã nói với ta rằng: Đừng có vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà đến phiền ngài nữa. Nếu ta còn bám lấy ngài, ngài sẽ gọi người đuổi ta ra ngoài.”
“Năm ta mười sáu tuổi, tốc độ tiến vào Tụ Linh kỳ của ta vượt xa tất cả mọi người. Biết ngài đang bế quan, ta đã chạy tới bên ngoài động phủ của ngài, viết lên một tờ giấy rồi lén dùng cây gỗ đưa vào bên trong. Vì ngài đã từng nói với mọi người rằng lần bế quan ấy của ngài chỉ là để tĩnh tâm, nếu có chuyện quan trọng hoặc có vấn đề gì về tu luyện, cứ truyền âm hoặc viết giấy đưa vào, ngài nhất định sẽ đọc.”
“Ta đã nhìn thấy giấy của các sư huynh sư tỷ khác gửi vào đều được hồi đáp. Chỉ riêng của ta là không có.”
“Đến năm ta trở thành Đại sư tỷ, ta lại đi tìm ngài một lần nữa. Ta nghĩ lần này ngài nhất định sẽ vui vẻ khen ngợi ta một chút, đúng không? Kết quả ngài chỉ nhìn ta, bảo ta đừng vọng tưởng lấy được điều gì từ tông môn nữa. Ngài cảm thấy thân phận Đại sư tỷ này của ta đạt được không chính đáng, chẳng qua là dựa vào ngài với thân phận một vị phong chủ nên mới được người khác nâng lên như vậy. Từ lúc đó trở đi, ngài không bao giờ chịu gặp ta nữa. Mỗi lần ta ra ngoài tu hành trở về, đều chỉ có thể đứng từ xa bên ngoài động phủ của ngài mà nói một câu: "Phụ thân, con về rồi."”
“Để ta thử nghĩ lại xem, ngài nói những gì nên cho ta ngài đều đã cho rồi.” Thẩm Ngọc giơ tay đếm từng ngón một: “Ngài đã cho ta cái gì nào? Linh thạch? Pháp bảo? À đúng rồi, ngay cả đệ tử ngoại môn mỗi lần tăng cấp cũng đều nhận được một pháp bảo mới. Còn ta, chỉ duy nhất vào năm mười tuổi nhận được lễ vật nhập môn từ ngài, đó cũng là pháp bảo duy nhất ngài từng tặng ta, một thanh linh bảo nhất phẩm vô cùng bình thường, chỉ là một thanh kiếm mà thôi.”