Chương 25

“Ngươi không quỳ?” Nhuận Thanh phong chủ tức giận đến bật cười: “Ngươi nhìn lại bộ dạng hiện tại của mình đi! Ngươi đã làm gì trong lòng ngươi không biết sao? Phẩm hạnh bất đoan, quả thực làm người ta buồn nôn! Đây là lần đầu tiên ngươi dám phản bác ta như thế nhỉ? Để ta nghĩ xem, ngươi đi theo ta hai trăm năm, hôm nay rốt cuộc có phải là giới hạn chịu đựng của ngươi rồi đúng không? Có lỗi không nhận, biết sai không sửa! Uổng công ta cứ tưởng ngươi thật sự là người thành thật, hóa ra suốt bao nhiêu năm qua ngươi giả bộ không biết mệt à!”

“Quỳ?” Thẩm Ngọc nghĩ tới những tình tiết liên quan đến cha nguyên chủ trong truyện, lạnh lùng hỏi ngược lại: “Quỳ cái gì, quỳ cho ai? Là quỳ vì trong suốt hai trăm năm, số lần ngài gặp mặt "ta" chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn không bằng số lần ngài gặp mấy tiểu đồ đệ khác, hay là quỳ vì ngài chưa từng dùng ánh mắt chân chính để nhìn người nữ nhi này?”

Vừa nhắc đến chuyện này, những cảm xúc của nguyên chủ còn sót lại trong cơ thể nàng, hoặc có lẽ do loại cảm xúc ấy quá mức sâu sắc, trong nháy mắt đâm trúng vào một điểm nào đó, khiến tâm trạng Thẩm Ngọc bỗng nhiên trở nên kích động, dường như hoàn toàn không giống con người nàng thường ngày.

Thẩm Ngọc muốn cười, nhưng vị máu tanh đang dâng lên cổ họng khiến nàng sặc lên vài tiếng. Nàng chống lên linh kiếm, từng chút từng chút đứng thẳng dậy, khuôn mặt tràn đầy vẻ châm chọc nói: “"Ta" thuận theo ngài suốt hai trăm năm, nghe lời ngài suốt hai trăm năm, ngài nói gì thì ta làm nấy, chưa từng nói ra suy nghĩ của bản thân, làm một người nữ nhi ngoan ngoãn, hiền lành, nghe lời ngài lâu như vậy! Ngày hôm nay, chỉ mới ngày hôm nay thôi, ta chỉ nói đúng một câu... ta không quỳ! Thì ngài đã nói ta giả vờ suốt hai trăm năm, lừa gạt ngài hai trăm năm? Sao ngài không nói luôn xem chính ngài lừa gạt người ngoài bao nhiêu năm rồi? Nhiều năm qua, chỉ cần ngài từng làm một chút chuyện nào giống như một người cha, thì ta đã chẳng trở thành bộ dạng như ngày hôm nay!”

“Ngươi!” Hai tay của Nhuận Thanh phong chủ run lên, đối diện với ánh mắt của rất nhiều người trong tông môn đang đổ dồn về phía ông ta, sắc mặt tức khắc trở nên khó coi vô cùng. Ông ta giơ cao tay phải lên, mắt thấy sắp sửa đánh xuống một chưởng, Tông chủ lập tức vội vàng tiến lên ngăn lại: “Sư huynh, đều là tiểu bối thôi mà, đều là tiểu bối cả thôi...”

Nhuận Thanh phong chủ hít vào một hơi thật sâu, trong cơn thịnh nộ liền gạt mạnh tay ông ra: “Ngươi muốn phản rồi đúng không? Lại dám vu khống cha ruột của mình sao? Ta nuôi ngươi bao nhiêu năm như vậy, đúng là nuôi ra một con sói mắt trắng rồi, năm đó ta vốn không nên giữ lại ngươi...”

“Ngài đánh đi.” Thẩm Ngọc lạnh lùng cười: “Có lần nào ngài chưa từng đánh đâu chứ? Nuôi ta hai trăm năm, bế quan mười lần, thì cả mười lần xuất quan ngài đều đánh ta đủ cả mười.”

Bàn tay vốn chuẩn bị đánh xuống đột nhiên dừng lại giữa không trung.

Nhuận Thanh phong chủ nghe những lời nàng vừa nói, nhìn vào gương mặt có nét mày mắt rất giống mình kia, trong khoảnh khắc lại bị vẻ châm chọc trong ánh mắt của nàng làm cho chấn động.

Thẩm Ngọc ho khan vài tiếng, áp lực trên người vì đối phương thoáng thất thần mà đột nhiên biến mất. Sự thay đổi quá lớn này khiến thân thể nàng không kịp thích nghi, nàng lập tức ho ra một ngụm máu lớn.

“Sư tỷ!” Các sư đệ sư muội bên cạnh vội vã định tiến tới đỡ nàng.

Thẩm Ngọc nhẹ nhàng đẩy bọn họ ra, từ từ đứng thẳng dậy, kiên quyết chỉ dựa vào chính bản thân mình mà đứng vững, rồi chậm rãi thở ra một hơi thật dài.

Nhuận Thanh phong chủ cứng đờ người thu tay về, lạnh giọng nói: “Hôm nay chỉ cần ngươi chịu nhận sai, chấp nhận chịu phạt, ta liền miễn cho ngươi...”

“Nhuận Thanh... phong chủ.” Thẩm Ngọc gọi ông ta bằng giọng xa cách: “Hôm nay vừa hay trước mặt mọi người, chúng ta hãy chấm dứt rõ ràng mối quan hệ này đi.”

Nhuận Thanh phong chủ nhíu mày: “Ngươi lại nói linh tinh gì vậy?”