Chương 24

Lúc Thẩm Ngọc bước vào Chủ Điện, Tông chủ cùng ba vị trưởng lão đều đã dùng bí pháp và bảo vật của tông môn để quan sát hết những chuyện bọn họ trải qua mấy ngày nay, và đang gọi năm vị Phong chủ tới, thương lượng xem nên sắp xếp nơi ở thế nào cho hai người mới nhập môn kia.

“Ngọc nhi.” Tông chủ thấy nàng đi vào, đưa tay vuốt vuốt râu nói: “Ta xem các con mấy ngày ở bên ngoài, quan hệ hình như hòa hợp hơn không ít đấy nhỉ.”

Tông chủ Thiên Vân Tông chính là phụ thân của Tiêu Dục Trạch. Từ mấy năm trước, khi biết được tình cảm của Thẩm Ngọc dành cho Tiêu Dục Trạch, lại phát hiện ra Thẩm Ngọc ngầm đối đầu với Lục Chi Thanh, tuy nói cũng không phải quá đáng, thậm chí đôi khi sự nghiêm khắc của nàng còn giúp các sư đệ sư muội tu luyện tiến bộ hơn, nhưng ông là trưởng bối, nên dù nhìn thế nào cũng vẫn cảm thấy rất không thoải mái.

Đặc biệt là đứa nhi tử của ông, thế mà còn nói với ông rằng nó có thiện cảm với Lục Chi Thanh... Điều này càng khiến ông thêm rối rắm. Nói thế nào thì Thẩm Ngọc cũng là đứa nhỏ ông nhìn lớn lên, cho dù giữa mấy hậu bối đã xảy ra chuyện gì, ông cũng không muốn vì tình cảm mà giữa chúng sinh ra hiềm khích. Chỉ là, ông đã âm thầm khuyên nhi tử của mình hãy đối xử tốt với sư tỷ, nhưng dường như việc khuyên nhủ này còn gây ra tác dụng ngược.

Thẩm Ngọc đáp lời: “Tông chủ không cần lo lắng. Lần này ra ngoài, Ngọc nhi cũng nghĩ thông suốt được rất nhiều chuyện. Tiêu sư đệ và Lục sư muội đều là sư đệ muội của con, con vốn dĩ nên chăm sóc cho họ.”

Tông chủ hài lòng nói: “Tốt, tốt, tốt! Đây mới là dáng vẻ Đại sư tỷ của tông môn ta nên có!”

Ba vị trưởng lão khác cũng đều gật đầu tỏ ý tán đồng.

Tông chủ lại nói tiếp: “À phải rồi, Ngọc nhi, con vừa trở về chắc chưa biết, hôm nay Nhuận Thanh xuất quan rồi. Vừa hay ta đã truyền âm gọi mấy vị Phong chủ tới đây, lát nữa ông ấy cũng sẽ tới, hai cha con các người có thể nhân cơ hội này trò chuyện với nhau thật tốt, cải thiện tình cảm cha con bao năm nay. Con phải biết rằng thật ra trong lòng Nhuận Thanh vẫn rất quan tâm đến con, chỉ là vướng phải một số chuyện trước đây nên...”

Thẩm Ngọc hơi cúi mặt xuống, lặng lẽ nghe mà chẳng biểu hiện cảm xúc gì.

Chỉ có vị Tông chủ Thiên Vân Tông này vẫn luôn nghĩ người một nhà rốt cuộc vẫn luôn có tình cảm, muốn cố gắng hết sức để hàn gắn quan hệ giữa nguyên chủ và cha nàng, lại không biết rằng rất nhiều việc vốn dĩ chỉ là giả tạo do cha ruột của nguyên chủ dựng lên trước mặt người ngoài. Nếu không, trước đây nguyên chủ cũng không bị dưỡng thành tính cách lạnh lùng, cô độc lại tự ti như vậy.

Nếu nàng nhớ không nhầm, hôm nay cha của nguyên chủ vừa xuất quan, sau khi nghe được lời đồn đại trong tông môn về nguyên chủ và Tiêu Dục Trạch, liền lập tức nổi trận lôi đình...

Vừa nghĩ tới đây, bên ngoài cửa Chủ Điện đã vang lên những tiếng bước chân.

“Đồ nghiệt chướng!” Người vừa đến bước nhanh vào trong Chủ Điện, không thèm để ý đến những người khác còn có mặt xung quanh, liền quát lớn một tiếng: “Ngươi còn mặt mũi quay trở lại à! Cũng không nhìn xem mấy năm ta bế quan, ngươi đã làm ra những chuyện tốt gì! Mau quỳ xuống cho ta!”

Một luồng uy áp cực kỳ mạnh mẽ trong nháy mắt hướng về phía Thẩm Ngọc ập tới. Cỗ lực lượng kia hoàn toàn không hề che giấu chút nào sự phẫn nộ, căn bản không để cho người ta có cơ hội phản ứng, hay nói đúng hơn, người kia vốn không hề quan tâm đối phương sẽ phản ứng thế nào.

Ngực Thẩm Ngọc tức khắc cảm thấy nghẹt thở, khóe miệng không kiềm được chảy ra một dòng máu tươi. Khắp thân thể nàng đều truyền đến cảm giác bị đè ép dữ dội, ngay cả việc muốn mở miệng nói một câu cũng khó khăn vô cùng.

Thẩm Ngọc đang chịu đựng sự đau đớn cực độ này, trong lòng lại không nhịn được nghĩ, uy áp này còn mạnh mẽ hơn rất nhiều so với dự liệu ban đầu của nàng, đây chính là thực lực của một vị Tiên Tôn, so với nguyên chủ thì mạnh hơn không biết bao nhiêu lần. Nhưng một người mạnh mẽ thế này, cuối cùng vẫn chết trong tay Ma Tôn... Nàng bỗng nhiên nảy sinh một cảm giác vô cùng cấp bách.

Những người khác trong Chủ Điện căn bản không kịp ngăn cản, Phong chủ Nhuận Thanh trực tiếp vung tay, ý bảo bọn họ không cần nói nhiều, nhìn Thẩm Ngọc lạnh giọng nói: “Ta nhẫn nhịn ngươi một trăm năm qua, nể tình ngươi vừa sinh ra đã không có mẫu thân, ta giữ ngươi bên cạnh, cái gì nên cho ngươi ta đều cho ngươi hết. Kết quả thì sao? Ngươi nhìn xem ngươi đã làm ra chuyện tốt gì rồi? Cái mặt già này của ta đều bị ngươi làm mất sạch cả! Thật đúng là con của nữ nhân kia, theo ta bao nhiêu năm, điều nên học thì không học được thứ gì, toàn học mấy thứ không nên học! Ngươi định làm gì? Ngươi định làm gì với Tiêu sư đệ của ngươi hả? Có phải lại muốn đi tìm linh thảo tiên thảo nào đó, học theo ả mẫu thân thấp hèn của ngươi, bỏ thuốc cho nó để mang thai hài tử của nó, rồi tưởng rằng có thể đoạt được tất cả hay không? Ta nói cho ngươi biết, chỉ cần ta còn sống một ngày trong tông môn này... ngươi đừng mong ra khỏi cấm phòng ở hậu sơn!”

Ông ta phẫn nộ quát lớn: “Ngươi còn không mau quỳ xuống?”

Những người khác trong đại điện đều kinh hãi. Tông chủ lúc này mới hoàn hồn, lập tức lên tiếng: “Nhuận Thanh sư huynh, chuyện này có hiểu lầm, đều chỉ là chuyện nhỏ giữa các tiểu bối, không hề nghiêm trọng như vậy đâu, hiểu lầm cả thôi mà...”

Nhuận Thanh gắt giọng nói: “Sư đệ, đệ không cần bảo vệ nó!”

Tiêu Dục Trạch lúc này cũng phản ứng lại, vội nói: “Nhuận Thanh Phong chủ, thật sự không có chuyện gì cả...”

Nhưng mặc cho mọi người khuyên can thế nào, Phong chủ Nhuận Thanh chỉ nghe mà không hề đáp lại. Ông ta lần nữa gạt những người khác ra, chằm chằm nhìn Thẩm Ngọc, gia tăng thêm uy áp, gằn giọng nói: “Quỳ xuống!”

Hai chân Thẩm Ngọc run rẩy khuỵu xuống, mãi tới khi đầu gối gần chạm tới đất, nàng cắn mạnh môi dưới, ép buộc bản thân gắng gượng tỉnh táo, đột nhiên rút ra linh kiếm, một kiếm cắm xuống đất, cả người dựa vào thanh kiếm, lấy một tư thế vặn vẹo, nghiến răng từng chữ rõ ràng nói: “Ta, không, quỳ!”