Thẩm Ngọc gật đầu nói: "Lục sư muội quá khen rồi. Chỉ là gϊếŧ một con yêu thú thôi, các ngươi tu luyện thêm vài năm nữa cũng sẽ làm được."
Hai đệ tử canh cửa kinh ngạc nhìn nàng. Từ lúc nào Đại sư tỷ lại biết nói những lời như thế này vậy? Hơn nữa, trước khi ra ngoài, Đại sư tỷ chẳng phải vẫn còn rất ghét Lục sư muội sao? Sao lúc trở về lại thay đổi rồi? Ân oán tích tụ mấy năm nay, mới đi có vài ngày đã xóa sạch rồi à? Khoan đã, thế Tiêu sư huynh thì...
Hai người còn đang cố gắng vận hành đầu óc, liền thấy Tiêu sư huynh nghiêm chỉnh và rất xa cách nói: "Đại sư tỷ, vừa rồi Tông chủ truyền âm cho ta, bảo chúng ta trước hết đến Chủ Điện. Hai vị sư đệ mới nhập môn kia giao lại cho các đệ tử khác dẫn tới Đăng Tiên Thê (thang trời) là được rồi."
“Được.” Thẩm Ngọc nói: “Các ngươi đi trước đi, ta thân là Đại sư tỷ cần phải dặn dò bọn họ vài việc, nói xong sẽ tới ngay.”
Hai đệ tử canh cửa cứ đứng ngẩn người nhìn, thấy Tiêu sư huynh đáp một tiếng, còn trao đổi ánh mắt với Lục sư muội, sau đó dẫn theo mọi người rời đi. Từ đầu tới cuối, bầu không khí giữa họ đều vô cùng hòa thuận, hoàn toàn không còn chút nào kiểu đối chọi gay gắt, lời qua tiếng lại như trước đây nữa.
Cái gì thế này??? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy???
Những ngày qua, đám đệ tử như họ ở trong tông môn đã đoán già đoán non đủ chuyện liên quan đến lần ra ngoài của ba người này, thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả cách khuyên nhủ Đại sư tỷ, tìm biện pháp để Đại sư tỷ không còn áp chế, gây khó dễ cho Lục sư muội nữa... Thế mà kết quả vừa trở về thì tất cả mọi thứ đều thay đổi rồi???
Thẩm Ngọc hướng về phía một người trong số bọn họ, ngoắc ngoắc tay nói: “Vị sư đệ này, tiện nói chuyện không?”
Vị đệ tử kia vội vàng gật đầu đáp: “Tiện, tiện chứ ạ!”
Thẩm Ngọc nói tiếp: “Lát nữa các ngươi dẫn hai người họ đến Đăng Tiên Thê nhé.”
Đệ tử kia liên tục gật đầu đáp lại: “Vâng vâng, bọn đệ đều đã biết có hai sư đệ mới nhập môn rồi ạ.”
Thẩm Ngọc xoay người lại, nói với Quý Kiêu và Tạ Thiên Tấn: "Đăng Tiên Thê chỉ là để khảo nghiệm tâm tính các ngươi, sẽ không có nguy hiểm gì. Cứ mỗi khi đi lên năm bậc, sẽ xuất hiện một huyễn cảnh mới để thử thách, cho đến khi các ngươi vượt qua bậc cuối cùng, linh hạc đang chờ ở điểm cuối sẽ trực tiếp đưa các ngươi đến Chủ Điện để kiểm tra linh căn. Nếu có tư chất tu hành, các ngươi sẽ trở thành đệ tử ngoại môn, nếu trong vòng mười năm tiến vào kỳ Tụ Linh thành công, sẽ được thăng lên làm đệ tử nội môn. Nếu hoàn toàn không có tư chất tu luyện, cũng đừng lo lắng, trong tông môn vẫn có vị trí đệ tử tạp dịch không cần tu vi."
"Bất kể là đệ tử nội môn, ngoại môn hay đệ tử tạp dịch, hàng tháng sau khi hoàn thành nhiệm vụ được giao, đều có thể tới Vấn Thế Đường nhận linh thạch cung cấp hàng tháng. Nếu muốn kiếm thêm linh thạch, các ngươi có thể nhận thêm nhiệm vụ phù hợp với mình ở Vấn Thế Đường."
"Tuy nhiên, nếu không vượt qua được khảo nghiệm của Đăng Tiên Thê, thì hai người các ngươi sẽ vô duyên với Thiên Vân Tông. Nhưng sư tỷ tin tưởng hai người các ngươi, chắc chắn đều sẽ lên được tới đỉnh."
"Đi đi, Đăng Tiên Thê ở ngay phía đó thôi."
"Sư tỷ và các vị sư huynh sư tỷ khác sẽ chờ đón các ngươi tại Chủ Điện."
Hai người nghe xong, dù có cố gắng khống chế cảm xúc thế nào đi nữa thì trên mặt đều không giấu nổi vẻ kích động ở những mức độ khác nhau.
"Đa tạ Đại sư tỷ!"
Thẩm Ngọc phất tay nói: "Mau đi đi, Đăng Tiên Thê cũng không dễ leo đâu, năm đó có một vị sư đệ, phải mất hẳn hai tháng mới leo được tới đỉnh đấy."
Quý Kiêu đi theo vị sư huynh dẫn đường được vài bước, bỗng nhiên quay người lại, chạy tới trước mặt Thẩm Ngọc, trong mắt vẫn còn mang theo niềm vui vì sắp sửa có được một tương lai mới: “Sư tỷ, để cảm ơn tỷ mấy ngày nay đã chăm sóc ta, sau khi nhập môn rồi, ta nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện, kiếm thật nhiều linh thạch, sau đó đều đem tặng hết cho tỷ.”
Vẻ mặt Thẩm Ngọc ghét bỏ nói: “Thôi đi, linh thạch mà sư tỷ của đệ tích trữ chất cao như núi rồi. Linh thạch của đệ cứ giữ lại mà mua đồ cho mình đi. Nếu thực sự muốn cảm ơn ta thì thi thoảng giúp ta dọn cỏ ở vườn linh thảo phía sau động phủ là được rồi.”
Quý Kiêu: “... À, vâng.”