Chương 22

"..." Quý Kiêu lùi về sau một bước, dựa vào mép của đài sen, dùng tay vịn lấy đài sen để đứng vững, đến khi thấy Thẩm Ngọc cười vui vẻ như vậy, dường như là vì hắn nên mới cười thành ra như thế, khóe môi hắn không kìm được mà hơi nhếch lên. Nhưng ngay sau đó lại đột ngột nhận ra mình vừa nghĩ gì, khóe môi tức thì hạ xuống, hắn đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa tức giận nói: "Tỷ quá đáng lắm!"

Nàng lại cố ý trêu hắn nữa rồi!

Thẩm Ngọc cong cong mắt cười nói: “Ơ, xấu hổ rồi à? Sai rồi sai rồi, sư tỷ biết sai rồi, sau này không trêu đệ như thế nữa đâu. Nhưng mà sáng sớm thế này, trêu đùa nhau một chút, cùng vui vẻ, chẳng phải rất có tinh thần à?”

Quý Kiêu đáp lại: “... Tỷ mới có tinh thần ấy!”

Âm thanh trò chuyện của hai người hoàn toàn chẳng nhỏ chút nào, đám sư đệ sư muội bên cạnh nghe được toàn bộ quá trình, liếc mắt nhìn nhau, lộ ra biểu cảm đầy vẻ hóng chuyện. Có một sư muội dẫn đầu vẫy vẫy tay, mấy người liền rón rén tụ tập lại ở một góc, thậm chí còn hợp sức thiết lập một kết giới cách âm, nhân lúc Thẩm Ngọc và Tiêu Dục Trạch không chú ý tới bên này, thấp giọng đầy kích động nói: “Các ngươi nghe thấy hết rồi chứ?”

“Nghe rồi nghe rồi! Đại sư tỷ mơ thấy một nam nhân!”

“Ta dám cá, tuyệt đối không phải là người đơn giản đâu. Và chắc chắn không phải Tiêu sư huynh! Nếu là Tiêu sư huynh, sư tỷ chắc chắn sẽ không vô tư nói ra như thế đâu!”

“Đúng đúng đúng, sư tỷ đối với Tiêu sư huynh giấu kín tình cảm bao nhiêu năm như vậy, mãi mấy năm trước mọi người mới biết, mà kể cả biết rồi, sư tỷ cũng chẳng nói nhiều, càng không muốn chúng ta nhắc tới. Chứng tỏ nam nhân kia... tuyệt đối không phải Tiêu sư huynh!”

“Vậy thì là ai được nhỉ? Hơn nữa nghe giọng điệu thì hơi có vẻ cử chỉ tùy tiện? Chẳng lẽ là nam nhân đang theo đuổi sư tỷ?”

“Thảo nào ta cứ thắc mắc, sao Đại sư tỷ mới đi cùng Tiêu sư huynh ra ngoài chưa được bao lâu, đột nhiên lại trước mặt mọi người dứt khoát cắt đứt tình cảm bao nhiêu năm như vậy. Mấy ngày nay biểu hiện cũng không còn lạnh nhạt như trước nữa, hóa ra là như vậy à!”

“Cái gì mà hóa ra là như vậy? Khoan đã, chẳng lẽ các ngươi nghĩ nhiều rồi à? Đại sư tỷ suốt ngày ở cùng chúng ta, làm sao mà tự nhiên lại xuất hiện một nam nhân theo đuổi tỷ ấy được?”

“Ây dà, đúng là sau khi ra ngoài thì luôn luôn ở cùng nhau thật, nhưng trước đó lúc ở trong tông môn đâu phải ngày nào cũng gặp Đại sư tỷ đâu. Nói không chừng là sư tỷ quen lúc đi ra ngoài đấy chứ? Nếu không thì làm sao vừa mới trở về tông môn, đi cùng Tiêu sư huynh một chuyến đã lập tức phân rõ ranh giới luôn rồi? Ta thấy ấy à, chắc chắn là vì người nam nhân kia nên sư tỷ mới ra quyết định này! Chắc chắn luôn!”

“Sao giờ từng người từng người các ngươi đều nói cứ như là thật ấy... Đại sư tỷ còn chưa thừa nhận cơ mà.”

“Ây dà, nếu thật vậy thì cũng tốt mà, Đại sư tỷ không còn lạnh nhạt như trước đây nữa, cũng không đối đầu với Lục sư tỷ nữa, mọi người đều là đồng môn, hòa thuận với nhau chẳng phải tốt hơn sao? Nói thật ấy, mấy năm nay lần nào Đại sư tỷ lên lớp cũng nghiêm khắc hơn rất nhiều vì chuyện liên quan tới Lục sư tỷ, còn tăng thêm hình phạt nữa, đến ta còn phải nhịn không được mà có chút oán trách tỷ ấy rồi...”

“Suỵt, cẩn thận sư tỷ nghe thấy bây giờ.”

“Có kết giới mà...”

Tiêu Dục Trạch gọi lớn: “Mấy người các ngươi sao lại lười biếng nữa rồi, mau qua đây điều khiển đài sen đi! Chính vì ngày nào các ngươi cũng lười biếng, ra ngoài săn gϊếŧ yêu thú lấy yêu đan cũng phải nhờ Đại sư tỷ đích thân ra tay. Sau khi trở về tông môn rồi, tháng này mỗi ngày đều phải dậy vào giờ Dần, tới cửa động phủ của ta mà tu luyện!”

“Tới ngay đây!!! Sư huynh, các huynh cũng ác tâm quá đi! Đến Đại sư tỷ còn chưa nói gì chúng ta cơ mà...”

“Nếu còn không qua đây thì đổi thành giờ Sửu luôn đấy!”

“Tới liền đây ạ!”

-

Đài sen chở mọi người từ từ đáp xuống trước một sơn môn. Hai đệ tử canh cửa lần lượt cúi người hành lễ với bọn họ, nói: "Đại sư tỷ, Tiêu sư huynh, Lục sư muội. Còn cả mấy người các ngươi nữa, vậy mà ai cũng bình an vô sự trở về được nhỉ."

Lục Chi Thanh cười đáp: "Cũng là nhờ Đại sư tỷ giúp đỡ, một kiếm chém chết yêu thú, chúng ta còn chưa kịp phản ứng lại thì yêu đan đã lấy xong rồi."

Hai đệ tử canh cửa nhìn nhau một cái, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương, vô thức liếc nhìn Đại sư tỷ một chút.