Chương 21

Sáng sớm ngày hôm sau, khi mặt trời vừa mới lên, trong rừng rậm đã phủ đầy một lớp sương ẩm ướt. Mọi người trong Thiên Vân Tông đều thức dậy, thu hồi các linh thạch bố trí trận pháp, xóa sạch dấu vết của đống lửa, sau đó tới bên bờ sông cách đó không xa rửa mặt, từng người đều thoải mái, sạch sẽ, chuẩn bị trở về tông môn. Lần này, từ rừng rậm trở về tông môn, nếu không có gì bất ngờ, nhiều nhất chỉ mất hai canh giờ là tới nơi.

Khi các sư đệ sư muội khác còn đang thu dọn đồ đạc, Thẩm Ngọc lấy từ túi trữ vật ra một tấm truyền âm phù của tông môn, truyền tin rằng họ chuẩn bị quay về, đồng thời mang theo hai sư đệ mới. Truyền âm phù sau khi sử dụng xong liền tự động bốc cháy, hóa thành tro bụi tan biến giữa không trung.

“Đại sư tỷ, chuẩn bị xong rồi.” Một sư đệ dẫn theo Quý Kiêu và Tạ Thiên Tấn từ bờ sông đi tới.

Thẩm Ngọc gật đầu, thả ra đài sen, cả đoàn người lại ngồi lên đài sen hướng về tông môn mà đi. Hai vị sư đệ mới đều nói rằng không muốn làm lỡ thời gian của mọi người, cũng muốn nhanh chóng về tông môn, không cần phải vì họ mà giảm tốc độ. Nghe vậy, mọi người nghĩ ngợi một chút, cuối cùng quyết định tăng tốc lên gấp đôi.

Suốt dọc đường, Quý Kiêu cứ đứng đầu gió, cố chấp và kiên quyết đứng bên cạnh Thẩm Ngọc, nửa bước cũng không chịu lùi lại. Quý Kiêu nhìn Thẩm Ngọc, cũng không biết có phải là ảo giác của mình hay không, bỗng nhiên cảm thấy sắc mặt của nàng hôm nay hình như không được tốt như trước kia, nhìn vào... giống như người bình thường kiểu hắn nếu ngủ không ngon giấc vậy, dưới mắt còn thoáng xuất hiện quầng thâm nhàn nhạt.

Hắn hơi không chắc chắn lắm với suy đoán của mình. Một người tu luyện lâu như vậy, chẳng lẽ cũng sẽ giống đám phàm nhân bọn họ, ngủ không đủ thì sắc mặt kém còn xuất hiện cả quầng thâm sao?

Nhưng mà sắc mặt nàng trắng bệch, dưới mắt hơi tối màu, nhìn từ góc độ nào thì cũng đều giống như không ngủ ngon giấc vậy.

“Sư tỷ, có phải là tỷ nghỉ ngơi không tốt không?”

Thẩm Ngọc dụi dụi mắt, đáp: “Ừ.”

Quý Kiêu nói tiếp: “Sư tỷ, tối qua không phải các sư huynh sư tỷ đều luân phiên canh gác sao? Tỷ sao lại không ngủ ngon được?”

Thẩm Ngọc hít vào một hơi, chậm rãi nói: “Bởi vì cả đêm qua ta không hề nghỉ ngơi.”

Quý Kiêu lại hỏi: “Tại sao vậy? Nói mới nhớ, chẳng phải người tu tiên buổi tối cũng đều tu luyện, không cần nghỉ ngơi sao?”

Thẩm Ngọc đáp: “Ai nói với đệ như thế? Tu sĩ cũng là người, đâu phải là tiên đâu. Nếu thực sự như đệ nói, lúc nào cũng tu luyện không ngừng nghỉ, thì chưa kịp tu thành đại đạo phi thăng lên giới trên đã đột tử trước rồi.”

“Ồ...” Quý Kiêu vừa quan sát vẻ mặt của nàng vừa nói: “Sư tỷ, ta thấy sắc mặt tỷ hình như đang có vẻ ưu tư, là đang có tâm sự gì sao?”

Thẩm Ngọc chớp chớp mắt, quay đầu nhìn hắn: “Thằng nhóc nhà ngươi bây giờ càng lúc càng chẳng xem ta là người ngoài nữa rồi.”

Quý Kiêu không nhịn được đáp lại: “Chẳng phải chính sư tỷ đã bảo ta không cần giả vờ trước mặt tỷ nữa hay sao?”

Thẩm Ngọc nói: “Chậc, nhưng ta thấy đệ giả bộ ngoan ngoãn vẫn là giả bộ rất tốt đấy thôi.”

Quý Kiêu nói tiếp: “Vậy nên sư tỷ thật sự có tâm sự à?”

Thẩm Ngọc thở dài một tiếng. Sau khi xuyên tới đây, quả thật nàng có rất nhiều chuyện chỉ có thể giấu kín trong lòng, không thể nào chia sẻ cùng ai. Nghe tiểu sư đệ này hỏi như vậy, nàng bỗng có cảm giác hơi rung động, thật sự muốn đem một số chuyện nói ra. Nhưng nghĩ đến những chuyện kia có ý nghĩa gì, dù thế nào đi nữa, cũng không nên đem phiền phức đến cho người vô tội, huống hồ lại là một tiểu sư đệ còn chưa chính thức nhập môn. Thẩm Ngọc kiềm chế lại, một lát sau mới nói: “Đúng vậy. Dạo này tối nào cũng gặp cùng một giấc mơ. Chỉ cần vừa nhắm mắt lại, cảm giác hơi buồn ngủ thôi là sẽ mơ thấy cảnh tượng đó.”

Quý Kiêu kinh ngạc hỏi: “Kỳ lạ vậy sao? Là mơ thấy cái gì thế?”

Thẩm Ngọc bật cười, bỗng nhiên hiểu được cảm giác ở kiếp trước, khi trên mạng có người chia sẻ cảm giác có một đứa em trai thú vị là như thế nào. Nàng chợt rũ mắt xuống, cố ý trêu chọc hắn, nhẹ nhàng dùng một tay nâng cằm hắn lên, tay kia chậm rãi làm ra tư thế muốn chạm lên gương mặt hắn, rồi dịu giọng nói: “Trong mơ, có một nam nhân đối xử với ta giống như thế này. Hắn... nâng cằm ta lên.”

Nói rồi, bàn tay trắng trẻo thon dài kia dịu dàng nâng cằm hắn lên một chút.

Quý Kiêu lập tức trợn to mắt.

"Nam nhân kia, chính là như thế này mà tới gần ta." Trong mắt Thẩm Ngọc toàn là ý cười không thể kìm nén được, nhưng vẫn cân nhắc tới cảm xúc của thiếu niên nên không thực sự mô phỏng lại việc kề sát vào hắn, chỉ tiếp tục nói: "Ngươi, ngược lại rất tình sâu ý nặng."

Sau đó nàng buông tay ra, bật cười "phụt" một tiếng.