Quý Kiêu nhìn sang bên kia, thấy Lục Chi Thanh kéo Tiêu Dục Trạch vào trong rừng, rồi liếc mắt sang nhìn Thẩm Ngọc, thấy sắc mặt nàng vẫn cứ bình tĩnh, không có chút thay đổi nào, hắn không nhịn được hỏi: “Tỷ, cứ vậy là xong?”
Thẩm Ngọc chỉnh lại y phục, chẳng buồn ngẩng đầu lên, nói: “Cái gì mà cứ vậy là xong?”
Quý Kiêu hạ thấp giọng nói: “Vừa rồi tỷ đã khóc.”
Thẩm Ngọc nhàn nhạt đáp: “Giọt nước mắt đó, là để tế điếu cho tình cảm đã tan biến của ta. Sao nào, thấy ta đáng thương nên thương xót sư tỷ của đệ rồi à?”
Quý Kiêu: “Ta không có.”
Thẩm Ngọc: “Đệ có.”
Quý Kiêu lập tức cao giọng: “Ta không có!”
Thẩm Ngọc thở dài một tiếng: “Thôi được rồi, đệ bảo không có thì không có vậy.”
Tuy thắng nhưng Quý Kiêu chẳng hề cảm thấy vui vẻ gì cả, lúc nãy rõ ràng đói đến mức bụng kêu ầm ĩ, thế mà lúc này lại chẳng còn chút cảm giác đói nào nữa. Hai người quay trở lại chỗ tảng đá lúc nãy, hắn do dự một lát mới hỏi: “Ta nghe cảm giác... hình như giữa sư tỷ và Tiêu sư huynh đã từng xảy ra chuyện gì đó?”
Thẩm Ngọc liếc xéo hắn: “Đệ hỏi thật khéo léo quá nhỉ.”
Quý Kiêu thấy nàng không có vẻ gì là tức giận, không hiểu sao trong lòng lại âm thầm nhẹ nhõm đi một chút: “Vậy thì phải xem sư tỷ có muốn nói hay không thôi.”
Hắn nói xong liền bước sang bên cạnh, ngồi xuống nửa tảng đá mà Thẩm Ngọc để trống lại cho hắn, rồi ngẩng đầu chăm chú nhìn nàng.
Thẩm Ngọc nghĩ một lúc, người của Thiên Vân Tông lúc này cơ bản đều biết rõ tình cảm của nguyên chủ đối với Tiêu Dục Trạch rồi. Xét từ góc độ nào thì chuyện này cũng không cần thiết phải giấu giếm nữa, nàng liền nói: “Cũng chẳng có gì, chỉ là từng thích hắn đại khái... ừm, khoảng hai mươi năm?”
Thiếu niên bên cạnh hồi lâu không phát ra tiếng nào. Một lát sau, hắn mới khó khăn lên tiếng: “Hóa ra sư tỷ cũng có thể dành tình cảm sâu đậm cho một người đến vậy.”
Hai mươi năm... Hắn dường như chỉ từng trải qua một mối quan hệ lâu dài duy nhất, chính là tám năm chịu đựng sự ghét bỏ của mẫu thân mình. Nhưng người trước mặt hắn, vậy mà lại có thể yêu thích một người lâu đến thế.
Nàng hiện tại mới quen hắn vài ngày, đã có thể đối xử tốt đến mức này rồi. Vậy nếu yêu thích một người suốt hai mươi năm... đó sẽ là một thứ tình cảm sâu đậm đến nhường nào?
Bàn tay của Quý Kiêu vô thức ấn mạnh xuống đùi, dường như cơn đau nhẹ đó có thể giúp hắn duy trì được sự tỉnh táo. Điều này sẽ giúp hắn không giống như một con chuột đang ẩn núp trong bóng tối, mang theo sự đố kỵ, thèm muốn mà nhìn ra bên ngoài cái động chật hẹp kia, nơi những con thú cưng được người ta chăm sóc, có được rất nhiều thứ mà hắn chẳng thể nào chạm tới.
“Nhìn đệ biểu cảm kiểu này là đang nghĩ gì vậy? Dù tình cảm có sâu đậm đến đâu đi nữa thì ngay vừa rồi cũng đã cắt đứt hoàn toàn rồi.” Thẩm Ngọc nói: “Đệ chẳng lẽ không nhận ra Tiêu sư huynh của đệ thích chính là Lục sư tỷ à? Chỉ riêng việc này thôi, dù thế nào ta cũng sẽ chủ động cắt đứt tình cảm này.”
Quý Kiêu hơi không hiểu hỏi lại: “Tại sao chứ?”
Thẩm Ngọc thuận miệng đáp: “Ta có chứng khiết phích về tình cảm và tinh thần.”
Quý Kiêu hỏi: “Khiết phích về tình cảm và tinh thần... nghĩa là gì?”
Thẩm Ngọc không nghĩ rằng hắn lại có khát khao tìm hiểu mãnh liệt đến thế, suy nghĩ một lát rồi nói: “Nói thế này đi, nếu ta thích một người, thì người đó nhất định phải từ mọi phương diện, cả thể xác lẫn tinh thần, đều chỉ thuộc về riêng một mình ta thôi. Chuyện này khá phức tạp, không dễ giải thích rõ ràng. Trẻ con đừng hỏi nhiều vậy nữa, ăn cơm đi.”
Nàng từ trong túi trữ vật lấy ra một cái túi vải, rồi nhét vào trong lòng hắn.
Quý Kiêu vô thức mở túi ra xem, phát hiện bên trong toàn là dược hoàn. Không đúng, dược hoàn của sư tỷ đáng lẽ phải là... linh đan.
Thẩm Ngọc nói: “Sư tỷ ta không có thứ gì nhiều bằng linh đan đâu, dù sao cũng coi như là một loại viên thuốc mà. Ăn nhiều vào, đều là loại người phàm như đệ ăn được đấy, ăn hết một túi là no ngay.”
Quý Kiêu cầm lấy một viên linh đan bỏ vào miệng, giây tiếp theo, cả miệng tràn ngập vị đắng. Hắn lập tức nhổ ra ngoài.
“Ơ?” Thẩm Ngọc liếc nhìn một cái, mới ngộ ra nói: “Lấy nhầm rồi. Túi này đựng toàn phế đan thôi, đổi sang túi này đi.”