Chương 19

Một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mắt Thẩm Ngọc chảy xuống, rất nhanh đã rơi vào vai nàng.

Ánh lửa vừa được thắp sáng lại khiến một màn này hiện lên đặc biệt rõ ràng.

Nụ cười của Tiêu Dục Trạch liền đông cứng, dần dần thu lại: “Sư tỷ, tỷ...”

Ngay lúc này, bên cạnh vang lên tiếng loạt xoạt, Quý Kiêu giẫm lên đám lá khô bước tới, kiễng chân lên, dùng tay áo của mình giúp Thẩm Ngọc lau nước mắt.

Cái chạm này của hắn lập tức kéo Thẩm Ngọc từ cảm giác như người ngoài cuộc kia trở về. Tay áo hắn ngay dưới mí mắt nàng, Thẩm Ngọc liền cúi đầu, nắm lấy tay áo hắn không chút khách khí mà chùi nước mắt, còn hít hít mũi mấy cái.

Bàn tay vừa vươn ra của Quý Kiêu tức thì cứng đờ, hắn trợn to mắt đầy khó tin, rồi nhanh chóng rút mạnh tay áo ra khỏi tay nàng.

Thẩm Ngọc nói: “Này, tránh cái gì mà tránh, ta cũng có chùi nước mũi đâu. Y phục này vẫn là ta đưa cho đệ đấy, làm tròn lên thì coi như ta đang lau tay áo của mình thôi...”

Quý Kiêu thẹn quá hóa giận: “Đã mặc lên người ta thì nó chính là của ta rồi!”

Thẩm Ngọc liếc mắt nhìn hắn một cái: “Bộ y phục này rộng như vậy, quả thực rất hợp với đệ đấy. Làm tròn lên thì đệ đang mặc nữ trang rồi...”

Quý Kiêu tức đến mức suýt nữa nhảy dựng lên: “Tỷ nói bậy!”

Thẩm Ngọc nói: “Đệ còn kiễng chân nữa kìa... quả nhiên là dinh dưỡng không đủ, vóc dáng không cao lên nổi rồi.”

Quý Kiêu đáp trả: “Ta còn trẻ, nhất định sẽ cao lên được!”

“Ờm...” Tiêu Dục Trạch lúng túng ngắt lời bọn họ: “Sư tỷ, tỷ không sao chứ?”

Thẩm Ngọc nói: “Ta không sao.”

Tiêu Dục Trạch nói tiếp: “Ban nãy sư tỷ như vậy là bởi vì ta sao...”

“Đúng vậy.” Thẩm Ngọc trả lời: “Nhưng sẽ không có lần thứ hai đâu.”

Phần tình cảm nguyên chủ lưu lại trên người nàng đối với người này, đến lúc này cũng đã tan biến gần hết rồi.

Tiêu Dục Trạch hơi ngẩn người: “Sư tỷ, tỷ thật sự...”

Thẩm Ngọc lại nói: “Tiêu sư đệ, vừa rồi đệ quay lại tìm ta, là có chuyện gì sao?”

Tiêu Dục Trạch mấy lần muốn nói đều bị nàng ngắt lời, lúc này lại nghe nàng lạnh nhạt hỏi vậy, hắn im lặng một lát, cuối cùng vẫn hỏi một câu: “Sư tỷ, mấy ngày này ở chung, sao ta cứ thấy... tỷ dường như lợi hại hơn trước kia rất nhiều? Thực lực của tỷ, nhìn có vẻ đã tiến bộ không ít.”

Thẩm Ngọc nhìn hắn đáp: “Dù sao ta cũng là Đại sư tỷ của tông môn, so với đệ thì tu luyện nhiều hơn mấy chục năm, đệ nghĩ thế nào?”

Tiêu Dục Trạch ngẩn người một chút, rồi lộ ra một nụ cười khổ, hướng về phía nàng chắp tay hành lễ: “Đa tạ sư tỷ những năm qua đã chiếu cố.”

Thẩm Ngọc nhận lễ này của hắn, gật đầu nói: “Không cần khách khí. Đệ là sư đệ của ta, tông môn lại đặc biệt căn dặn ta phải quan tâm đệ nhiều hơn, đó là điều nên làm.”

Những lời này, hoàn toàn đem tình cảm giữa hai người bọn họ phân rõ ràng, chỉ còn lại đơn thuần là tình nghĩa đồng môn.

Tiêu Dục Trạch rời khỏi đó rồi mà vẫn chưa kịp định thần, đã bị Lục Chi Thanh kéo sang một bên, tránh xa đám đông, bước sâu vào trong rừng.

Tiêu Dục Trạch nghi hoặc hỏi: “Thanh nhi, muội làm gì vậy?”

Lục Chi Thanh thấy bốn phía không còn ai, mới dừng lại, quay người chất vấn: “Ban nãy huynh làm thế nào mà khiến Đại sư tỷ khóc vậy?”

Tiêu Dục Trạch đáp: “Cái đó... là tự tỷ ấy khóc mà.”

Lục Chi Thanh trừng tròn mắt nói: “Huynh nói bậy! Trước giờ chưa từng có ai thấy Đại sư tỷ khóc hết! Chắc chắn là huynh đã bắt nạt tỷ ấy rồi! Huynh đừng tưởng Đại sư tỷ thích huynh thì có thể tùy ý giẫm đạp tình cảm của tỷ ấy!”

Tiêu Dục Trạch ngạc nhiên nói: “Thanh nhi, sao muội lại bênh vực tỷ ấy thế? Vừa rồi chẳng qua là ta với tỷ ấy đã nói rõ ràng mọi chuyện mà thôi.”

Lục Chi Thanh nghe vậy mới buông tay ra, nói: “Thật sao? Hóa ra lời Đại sư tỷ nói... đều là thật.”

Tiêu Dục Trạch hỏi lại: “Cái gì mà thật với giả chứ?”

Lục Chi Thanh lắc đầu, chỉ bảo: “Không có gì đâu.”