“Nổi giận rồi à?” nàng nói.
“Không có.” Quý Kiêu dần dần bình tĩnh lại, trong lòng kinh ngạc vì bản thân vậy mà lại dễ dàng buông lỏng cảnh giác đến thế, đồng thời cũng có chút cảm xúc rối rắm.
Hắn chưa từng gặp người nào như thế này, một người kỳ lạ đến vậy, thái độ đối xử với hắn khác hẳn so với những người khác.
Nàng không giống như những người kia căm ghét hắn, chán ghét hắn, nhưng dường như cũng không hẳn là dịu dàng tuyệt đối với hắn, lúc nào cũng chẳng khách khí chút nào khi nói chuyện, vậy mà thi thoảng lại cho hắn một chút... hơi ấm.
Tại sao chứ? Sao lại có người như thế này? Nàng rốt cuộc... coi hắn là gì?
Bàn tay mảnh mai kia đột nhiên vươn tới, nhéo lấy hai má hắn, kéo ra hai bên rồi lại ép vào giữa, làm cho hai bên má phồng lên thành hai khối thịt tròn trĩnh.
Biểu cảm hài hước thế này khiến những cảm xúc vốn đang ẩn giấu sâu trong đáy mắt thiếu niên cũng trở nên ngây thơ theo.
Thẩm Ngọc một tay véo má hắn, tay kia lại vỗ vỗ hai cục thịt tròn vo ấy: “Không dễ dàng gì nha, cuối cùng cũng không giả bộ nữa rồi.”
Quý Kiêu hơi ngẩn người, há miệng nói nhưng lời phát ra vì động tác này mà trở nên mơ hồ không rõ: “Tỷ nói cái gì?”
Thẩm Ngọc kéo kéo má hắn nói: “Những chuyện đệ trải qua, tỷ tỷ đây cũng từng trải qua, đều là như thế mà vượt qua thôi. Mấy trò vặt vãnh đó của đệ, ở trước mặt ta coi như là tự bóc ra hết để cho ta nhìn thấy vậy. Giả bộ đơn thuần không hiểu chuyện đời, giả bộ đáng thương lại vô tội?”
Nàng vừa nói, vừa cố ý làm ra một biểu cảm rất buồn cười, há to miệng giả vờ phát ra tiếng “ọe” một cái.
Thẩm Ngọc nói: “Giả bộ thì chẳng được bao lâu đâu, chi bằng ngay từ đầu cứ làm chính mình đi. Ai mà chẳng có chút tâm tư riêng, rất bình thường mà.”
Quý Kiêu ngây ngẩn.
“Ta cũng đâu phải là người như vậy.” Thẩm Ngọc buông tay hắn ra: “Ai mà chẳng có một chút góc tối riêng của mình chứ. Huống chi giờ đệ cũng đã rời khỏi trấn Ngũ Vân rồi, còn sợ gì nữa? Người của Thiên Vân Tông không phải loại người chuyên đi ức hϊếp kẻ yếu, hơn nữa trong mắt bọn họ, đệ cũng coi như là người được ta bảo kê rồi.”
Cuối cùng nàng lại nhớ ra điều gì, bổ sung thêm: “À, nếu thực sự bị ức hϊếp, cứ tự mình đánh trả đi. Đừng hở chút chuyện nhỏ cũng tìm ta.”
Quý Kiêu im lặng xoa xoa mặt, cơ thể đã thả lỏng hơn rất nhiều, biểu cảm cũng không còn cứng ngắc nữa. Thế nhưng trong lòng hắn lại nghĩ, nhưng mà hắn... cũng đâu dám hoàn toàn không giả vờ gì chứ. Nếu nàng biết trước đây hắn từng nghĩ đến những điều như vậy, sẽ nghĩ thế nào đây? Nếu nàng biết, ngay cả vừa rồi, hắn vẫn còn có suy nghĩ rằng sau khi học thành sẽ hủy diệt hết tất cả những người kia, thì nàng sẽ nghĩ thế nào đây?
Những tuyệt vọng trong quá khứ cùng chút ít điều tốt đẹp hiện tại điên cuồng đan xen lóe lên trong đầu hắn.
Chỉ cần có một chút biểu hiện không mấy thân thiện, sẽ lập tức bị hắn không thể khống chế mà phóng đại vô hạn, hướng tới góc khuất tối tăm nhất, rồi cuối cùng bị hắn hung hăng nghiền nát.
Quý Kiêu cảm thấy trái tim mình đang đập dữ dội một cách bất thường, hắn đưa tay đè lên ngực, ấn nhẹ xuống, nói: “Vậy được tỷ bảo kê thì có ích lợi gì?”
Thẩm Ngọc nghĩ nghĩ rồi nói: “Có thể diện?”
Quý Kiêu: “... Lợi hại thật đấy.”
Ngay khi bọn họ vừa kết thúc cuộc trò chuyện, những viên linh thạch được bố trí khắp mặt đất đột nhiên bắt đầu rung lắc không ngừng.
Sắc mặt tất cả mọi người lập tức thay đổi, hai thiếu niên còn chưa chính thức nhập môn kia không rõ điều này có ý nghĩa gì, nhưng theo bản năng cũng căng thẳng theo mọi người.
“Tắt!”
Thẩm Ngọc khẽ quát một tiếng, đồng thời vận linh lực, hai đống lửa tức khắc tắt ngấm.
“Đây là...”
Thẩm Ngọc nhanh tay kéo Quý Kiêu lại: “Qua đây, trốn dưới gốc cây đứng im. Nín thở tập trung tinh thần!”
Nói xong, nàng dùng tay còn lại múa linh kiếm, vẽ ra trên không trung từng ký hiệu kỳ dị. Những ký hiệu kia hội tụ giữa không trung, sau cùng lóe lên một cái, tạo thành một đồ hình hoàn chỉnh, một vòng tròn bên ngoài bao quanh những hoa văn phức tạp bên trong, rồi in xuống mặt đất, thoáng chốc đã biến mất không còn dấu vết.
Các sư đệ sư muội đều chạy cả vào trong đồ hình nàng vừa tạo ra, cảnh giác núp phía sau thân cây. Tiêu Dục Trạch trực tiếp nhặt một thanh củi, nhét vào miệng tên ma tu kia, mặc kệ hắn giãy giụa, siết chặt Khốn Tiên Tỏa, rồi trực tiếp trói hắn vào một thân cây nào đó.
Tiêu Dục Trạch nhắc nhở: “Thu lại khí tức!”
Nhóm sư đệ sư muội lập tức im lặng nín thở.
Thẩm Ngọc bịt miệng Quý Kiêu, tránh để hắn vô tình phát ra âm thanh.
Cứ yên tĩnh chờ đợi như thế một hồi lâu, tới mức chân tay Quý Kiêu đã hơi tê rần, hắn thậm chí còn tưởng rằng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nữa rồi...
Đột nhiên, trên không trung nổi lên từng trận cuồng phong dữ dội, khiến cây cối xung quanh đung đưa dữ dội, ngay sau đó vang lên hai tiếng chim hót dài chói tai.
Thẩm Ngọc ngẩng đầu nhìn lên trên cao. Tu sĩ tu vi càng cao, thì ngũ giác quan đều sẽ được nâng lên không ít.
Hai kẻ cưỡi yêu thú trên cao kia dừng lại giữa không trung, không để ý tới đống lửa vừa tắt trong khe hở của rừng cây, càng không phát hiện ra đám đệ tử Thiên Vân Tông đang núp dưới các thân cây.
“Nơi này của Thiên Vân Tông thật là tà môn, đi thế nào cũng không thấy điểm cuối. Có khi nào chúng ta lạc vào trận pháp nào đó rồi không?”
“Xem xét xung quanh lần nữa đi.”
“Thật là kỳ quái... Tinh Tú trưởng lão nói rõ ràng thiếu chủ của chúng ta ở hướng này, nhưng đi suốt dọc đường cũng chẳng tìm thấy người đâu cả.”
“Trưởng lão tính ra được đến đây đã là giỏi lắm rồi, bí pháp đâu dễ dùng như vậy. Tiếp tục tìm xem sao, dù sao cũng có cái bát này... ít nhất nếu tới gần, nó sẽ có phản ứng.”
Hai con yêu thú đồng loạt kêu lên một tiếng, sau đó cúi đầu lao xuống phía dưới, khi gần sát đến rừng cây thì xoay người bay lên cao trở lại.
Hai kẻ phía trên, vừa vặn để lộ ra một nửa dáng vẻ.
Cả hai đều mặc áo choàng đen, nhìn không rõ diện mạo, cũng không thấy rõ thân hình.
Đồng tử Thẩm Ngọc co rút lại. Những hoa văn trên áo choàng đen kia... giống hệt với bộ y phục trên người Ma tôn mà nàng đã nhìn thấy trong giấc mộng.