Chương 16

Một lúc sau, Thẩm Ngọc chậm rãi nói: “Đói không?”

Những người tu tiên bọn nàng sớm đã tích cốc, không cần ăn uống đồ ăn thông thường. Ngay cả những sư đệ sư muội nhập môn được mười năm kia, cũng đều đã tích cốc hai ba năm rồi.

Quý Kiêu thật thà gật đầu: “Đói ạ. Đã một ngày không ăn gì rồi.”

Thẩm Ngọc nói: “Xạo vừa thôi, kẹo hồ lô ăn hồi sáng chẳng lẽ đệ đem đi cho heo ăn rồi à?”

“...” Quý Kiêu đáp: “Xin lỗi Đại sư tỷ, ta quên mất.”

Thẩm Ngọc thở dài: “Đệ bây giờ chắc đang độ tuổi mười mấy, không lớn không nhỏ, vừa đúng lúc cần lớn nhanh. Đệ nhìn xem bên kia đang ăn cái gì kìa, toàn là táo xanh, ăn không no lại chẳng có bao nhiêu dinh dưỡng, quả nào quả nấy nhỏ nhỏ, héo héo, cũng chẳng biết chín chưa. Chi bằng chúng ta... đừng ăn nữa?”

Ngay lúc này, ở chỗ đống lửa cách đó không xa vừa vặn vang lên vài tiếng la hét.

“Rớt rồi, rớt hết rồi kìa!”

“Rớt vào đống lửa luôn rồi!”

“Sao vừa rơi xuống đất là hư hết thế này, còn ăn được không đây...”

Thẩm Ngọc dang tay ra, nói: “Đệ xem, đều không ăn được rồi.”

Quý Kiêu: “... Trong rừng chắc chắn vẫn còn quả tươi mà.”

Thẩm Ngọc làm ra vẻ mặt “Ngươi thật thông minh”, chắp tay vỗ vỗ cổ vũ nói: “Xin mời. Bên kia bọn họ có bố trí trận pháp phòng ngự, chỉ cần đệ chú ý linh thạch dưới chân, đừng vượt qua ranh giới là được, muốn đi đâu tùy đệ, chỗ nào cũng an toàn.”

Huyệt thái dương của Quý Kiêu giật giật liên hồi: “Ta rõ ràng nghe vị Tiêu sư huynh kia nói, trận pháp phòng ngự này chỉ có tác dụng cảnh báo và kéo dài thời gian trong chốc lát, vốn không an toàn lắm!”

Thẩm Ngọc đáp: “Nhưng mà đối phó với yêu thú trong rừng rậm này là đủ rồi.”

Vừa nói dứt lời, một con côn trùng phát ra ánh sáng đỏ sậm “ong ong” bay xuống bên cạnh tảng đá, khép lại đôi cánh, tham lam hút lấy linh lực từ viên linh thạch dưới chân nàng.

Thẩm Ngọc một chưởng vỗ chết nó: “Đệ xem, cũng chỉ có mấy loại muỗi côn trùng cấp thấp không có trí khôn thế này mới dám bay vào thôi. Linh khí trong rừng rậm này ấy à, đến cả muỗi ruồi cũng bị nuôi đến mức biến dị rồi.”

Quý Kiêu trầm mặc một lát, không nói lời nào mà đứng dậy, định bước về hướng ban nãy Lục Chi Thanh và mấy người kia đã hái táo xanh.

Lúc đứng lên, hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ đợi một hồi, im lặng nhìn chằm chằm Thẩm Ngọc, dường như vẫn chưa cam lòng, còn đang chờ nàng lên tiếng giữ hắn lại.

“Không cần nhìn ta như vậy, đệ yên tâm đi, chẳng lẽ đệ không nhìn xem y phục trên người đệ là ai phát cho à? Cái đai lưng này không đơn giản đâu, nói gì thì nói cũng là linh khí tam phẩm đấy, đảm bảo an toàn tuyệt đối.” Thẩm Ngọc phất tay, không hề mềm lòng chút nào: “Tự lực cánh sinh, cơm no áo ấm, phát tài phát lộc. Đệ đâu phải trẻ con sáu tuổi nữa, đi nhặt quả táo mà còn cần ta tự thân dẫn đệ đi sao?”

Quý Kiêu thừa nhận nàng nói rất đúng, nhưng không biết vì sao, trong lòng vẫn cứ có một cảm giác khó chịu, dường như vừa ấm ức vừa cay đắng, hơi nghẹn khuất lại thêm chút không cam tâm.

Phía bên kia vừa vặn vang lên một giọng nói dịu dàng ấm áp: “Tạ sư đệ, đệ đứng yên một chút nhé. Để ta dùng Tẩy Trần Quyết giúp đệ tẩy sạch bụi bẩn trên người.”

Hai bên vừa đem ra so sánh, loại cảm xúc chua chát nào đó dường như càng rõ rệt hơn.

Quý Kiêu nhỏ giọng nói: “Ta cũng...”

Thẩm Ngọc không nghe rõ: “Đệ nói gì cơ?”

Quý Kiêu mất tự nhiên dùng ngón tay khẽ bóp bóp mấy ngón còn lại, nói: “Ta cũng muốn dùng Tẩy Trần Quyết.”

Lời này nói ra xong, một lúc lâu vẫn không nghe thấy hồi âm gì cả.

Tâm trạng Quý Kiêu chợt chìm xuống, ngón trỏ liên tục ấn chặt vào lòng ngón tay cái, ma sát mạnh từng chút một.

Hắn hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên. Biểu cảm khó chịu mà hắn tưởng tượng không hề xuất hiện, nhưng mà nét mặt kia... hình như cũng chẳng bình thường cho lắm.

Thẩm Ngọc vẻ mặt kỳ quái nói: “Đệ chắc chứ?”

Quý Kiêu sinh ra một cảm giác không ổn, vẫn hỏi lại: “... Làm sao vậy?”

Thẩm Ngọc: “Đệ chắc cũng mấy ngày rồi chưa tắm đúng không? Chỉ dựa vào một cái Tẩy Trần Quyết, đệ không cảm thấy trên người rất khó sạch sẽ à?”

Dưới màn đêm, ánh lửa chiếu lên khuôn mặt người, nhất thời không rõ là do ánh lửa nhuộm lên một màu đỏ hay là do cảm xúc nào đó phức tạp. Chỉ là nhìn kỹ vẫn sẽ phát hiện, vành tai thiếu niên đã đỏ bừng lên một cách dữ dội.

Cảm giác xấu hổ xen lẫn tức giận trong lòng đột nhiên bùng nổ, giống như pháo hoa “bùm” một tiếng, từ sâu bên trong bắn tung ra ngoài.

“Không phải mấy ngày! Không có! Nhiều nhất... nhiều nhất cũng chỉ có một ngày rưỡi thôi! Thủ hạ của tên ma tu kia sẽ sắp xếp trước một buổi tối, bắt chúng ta nhảy vào dược trì, ngâm qua một lần dược dục, sau đó mới đưa tới phòng của hắn!”

Đây là lần đầu tiên thiếu niên gây ra động tĩnh lớn như vậy, nếu để ý kỹ hơn chút nữa sẽ không khó nhận ra trong giọng nói của hắn mang theo một chút trách móc và tủi thân.

Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, những người bên cạnh đều ngạc nhiên nhìn về phía này.

Thẩm Ngọc trầm mặc một lúc, quay sang đám người đang nhìn chằm chằm kia làm một cái thủ thế. Đám người nọ nhìn trái nhìn phải, cuối cùng vẫn bị biểu cảm của nàng trấn áp, ngoan ngoãn quay người không nhìn nữa. Chẳng bao lâu sau, xung quanh lại trở về trạng thái nói chuyện bình thường.