Lại một lần nữa đêm về phủ xuống, trong rừng sâu u tĩnh, tại một nơi nào đó đang lập lòe ánh lửa.
Khu rừng rậm này chính là con đường bắt buộc phải đi qua nếu muốn tới Thiên Vân Tông, lại trùng hợp nằm ngay ranh giới giữa môn phái và thế lực phía Đông. Tuy rằng trong khu rừng, Thiên Vân Tông đã bố trí linh thạch và trận pháp ẩn trong địa mạch, thỉnh thoảng phát ra khí tức xua đuổi yêu thú, nhưng cũng không tránh khỏi có những yêu thú còn nhỏ tuổi, chưa thể phân biệt khí tức mà vô tình xâm nhập vào, hoặc có khi xuất hiện cả những yêu thú mạnh mẽ, vì muốn tìm kiếm cơ duyên để tiến giai nên chủ động ẩn náu bên trong.
“Lục sư tỷ!” Một sư muội phấn khích giơ lên một nhánh củi, nói: “Tỷ nhìn thuật châm lửa của muội này, tèn tén ten... có phải tiến bộ rồi không! Bây giờ chỉ cần niệm thầm thôi là đã có thể dùng pháp thuật rồi!”
Lục Chi Thanh vừa dẫn theo Tạ Thiên Tấn từ cách đó không xa trở về, trong lòng hắn đang ôm đầy một đống táo xanh. Nghe được tiếng gọi của sư muội, nàng mỉm cười đáp một câu: “Không tệ.”
Vị sư muội kia ném nhánh củi vừa được đốt cháy vào đống lửa, thấy Tạ Thiên Tấn ôm rất nhiều quả, liền kêu lên một tiếng “Ồ”: “Lục sư tỷ, hai người nhặt nhiều táo như vậy à? Vị tiểu huynh đệ này ăn khỏe thật đấy.”
Tạ Thiên Tấn ôm một đống táo xanh có chút ngượng ngùng, Lục Chi Thanh liếc nhìn về phía góc khuất, do dự nói: “Thì... ta thấy trước lúc ta đi, Đại sư tỷ hình như chưa có ý định đi xung quanh tìm gì ăn, nên tự ý nhặt thêm một ít táo về. Chỗ này... chắc đủ cho hai người họ ăn rồi nhỉ.”
“Hả? Tỷ nói Đại sư tỷ à?” Sư muội đáp: “Đại sư tỷ từ nãy giờ cứ ngồi ngẩn người ở đằng kia, cũng chẳng biết đang suy nghĩ cái gì nữa. Có vẻ như tỷ ấy cũng không định tìm đồ ăn cho cái người tên gọi là Quý Kiêu kia. Lục sư tỷ, tỷ nói xem... liệu Đại sư tỷ có phải đang hối hận rồi không? Dù sao đó cũng là người mà chính miệng Tử Dương tiên tôn nói là "mệnh lý bất tường", thế mà tỷ ấy cứ vậy mang về. Tuy rằng môn ta thường xuyên ra ngoài nhặt người về thật đấy, nhưng cũng đâu phải người nào cũng tùy tiện nhặt về đâu chứ.”
Sư muội kia vừa nói xong, mấy vị sư đệ, sư muội đứng quanh đều lập tức gật đầu hưởng ứng.
Lục Chi Thanh lên tiếng: “Này, các ngươi nói nhỏ một chút, để người ta nghe thấy thì không hay đâu.”
Tạ Thiên Tấn đứng phía sau nàng, nửa khuôn mặt bị đống táo xanh che khuất, lặng lẽ liếc mắt về hướng Quý Kiêu một cái. Nghe những đệ tử Thiên Vân Tông bên cạnh bàn luận, rồi lại thấy vị Đại sư tỷ kia vẫn không có chút phản ứng nào, đáy lòng hắn bỗng sinh ra một chút đắc ý và may mắn.
May mắn vì bản thân đã bám được vào một tiên tử, hình như không có tâm cơ gì cả, rất đỗi lương thiện, lại đối xử với hắn vô cùng tốt. Đắc ý vì mình so với tên tiểu nhân dơ bẩn như Quý Kiêu kia, đã đoạt được một cơ duyên cực tốt. Nhưng mà, nếu như sau này có cơ hội, có thể gần gũi hơn với vị Đại sư tỷ kia, thiết lập quan hệ tốt hơn nữa thì càng tuyệt vời hơn.
Nhìn dáng vẻ của vị Đại sư tỷ kia, rõ ràng là không hài lòng và chẳng hề để tâm đến Quý Kiêu. Nếu hắn có thể khiến nàng ấy có chút thiện cảm với mình, vậy thì những ngày tháng sau này ở Thiên Vân Tông chẳng phải sẽ rất thoải mái sao?
Tạ Thiên Tấn đang mải nghĩ đến viễn cảnh tốt đẹp sau này của bản thân, bỗng nhiên bị Lục Chi Thanh gọi một tiếng, nhất thời không chú ý, tay run lên một chút, toàn bộ đống táo xanh trong lòng liền rơi hết xuống đất, lại gây ra một trận ồn ào.
-
Sự náo nhiệt ở nơi khác không liên quan chút nào tới Thẩm Ngọc đang ngồi trong góc kia.
Nàng ngồi trên một tảng đá lớn, tư thế ngồi phóng khoáng bất kham, chân trái nhấc lên giẫm trên mép tảng đá, tay trái đặt trên đùi, chống cằm trầm tư suy nghĩ.
Chỉ là lần suy nghĩ này, nàng đã nghĩ ngợi khoảng chừng thời gian một nén nhang.
Nhớ lúc ban đầu, nàng thức trắng cả đêm đọc tiểu thuyết, cốt truyện nhớ kỹ vô cùng. Nhưng hoàn toàn không ngờ được, Thiên Vân Tông vậy mà lại có một quy củ: Ai nhặt người về, người đó sẽ phải dẫn dắt đối phương nhập môn. Bất kể là đệ tử nội môn, đệ tử ngoại môn hay đệ tử tạp dịch, đợi đến khi dạy xong cơ bản rồi, muốn buông tay thì buông tay. Nhưng trước khi dạy xong phần cơ bản ấy, người kia nhất định phải do ai nhặt về thì người ấy quản lý.
Quy củ này, hình như do chính tông chủ Thiên Vân Tông đặt ra sau khi phát hiện người trong tông môn thi thoảng lại đem người từ bên ngoài nhặt về. Bắt đầu từ trăm năm trước, đệ tử Thiên Vân Tông đã không còn ai cảm thấy kinh ngạc khi trong tông môn thỉnh thoảng lại xuất hiện thêm người mới nữa.
Thẩm Ngọc sờ cằm nghĩ thầm, thật sự là thất sách, thất sách mà. Một nữ tử thời hiện đại độc thân quý giá như nàng, xuyên sách xong lại còn phải dẫn theo một đứa nhỏ?
Sớm biết thế này, nàng đã không nên vì thấy Quý Kiêu kia có chút trải nghiệm giống mình trước đây mà nổi lòng tốt bụng rồi...
Thẩm Ngọc chậc chậc hai tiếng, không nghĩ ngợi thêm nữa, ngước mắt lên liền thấy Quý Kiêu đang ngồi dưới đất đối diện nàng, vẻ mặt vô tội nhìn chằm chằm nàng.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.