“Đúng vậy đấy! Hắn chính là... người bất tường do đích thân Tử Dương tiên tôn nói ra! Trên người hắn còn có dấu ấn do tiên tôn để lại nữa kia mà!”
“Phải đấy, đó chính là tiên tôn! Cho dù chúng ta không thể tu luyện, nhưng danh tiếng của Tử Dương tiên tôn thì chúng ta vẫn nghe qua rồi, chuyện này không phải là đùa đâu...”
“Nói bậy!” Thẩm Ngọc nói xong lại tiếp một câu: “Ngu muội! Chính bởi vì suy nghĩ như các ngươi, nên mấy năm nay trấn các ngươi mới càng ngày càng xui xẻo, càng ngày càng "bất tường" đấy! Không nghĩ cách giải quyết vấn đề, không nghĩ cách thay đổi, không tìm lỗi sai từ chính bản thân mình, tất cả lại đổ hết trách nhiệm lên đầu một đứa trẻ... thật là ngu xuẩn!”
Các sư đệ, sư muội của Thiên Vân Tông lúc này cũng nghe hiểu được, nhỏ giọng nhắc nàng: “Sư tỷ, nhưng đây chính là do Tử Dương tiên tôn nói đó...”
Thẩm Ngọc cười khẽ một tiếng: “Chắc ngay cả Tử Dương tiên tôn cũng không nghĩ tới, mệnh cách bất tường do chính ngài ấy suy đoán khi chưa nhìn rõ, lại bị một đám người như vậy lợi dụng để trốn tránh trách nhiệm của chính mình đâu nhỉ?”
Người khác không rõ, nhưng Tiêu Dục Trạch lại biết rõ danh tiếng của Tử Dương tiên tôn, liền theo bản năng quát lên: “Sư tỷ!”
Thẩm Ngọc nói: “Mệnh cách, mệnh cách, Tử Dương tiên tôn nhìn chính là mệnh cách của hắn, tính toán ra là hắn có bất tường trong mệnh số, chuyện này có liên quan gì tới các ngươi? Chẳng lẽ tiên tôn từng chính miệng nói rằng hắn sẽ mang lại điềm xấu, mang lại xui xẻo cho các ngươi à? Ta thấy chắc không có đâu nhỉ.”
Tiếng la hét xung quanh lập tức nhỏ đi rất nhiều.
Trong đám người có kẻ không cam lòng hô to: “Cái này... Tiên tôn quả thật không nói vậy, nhưng ý ngài ấy chính là như thế mà!”
Thẩm Ngọc nói: “Rốt cuộc là tiên tôn nói ý này, hay là do các ngươi tự hiểu thành ý này?”
Người kia ấp úng, không dám đáp lại nữa.
“Sư tỷ...”
Thẩm Ngọc quay người lại hỏi: “Người tên Tạ Thiên Tấn này, các ngươi định dẫn hắn lên núi sao?”
Lục Chi Thanh nói: “Đúng vậy. Tổ phụ (ông nội) của hắn mấy ngày trước vừa qua đời, không còn thân nhân nào cả. Chúng ta thấy hắn đáng thương, định cho hắn một cơ hội leo Đăng Tiên Thê. Nếu leo không lên được, thì làm một đệ tử tạp dịch bình thường, còn nếu leo lên được, vậy cũng coi như là cơ duyên của hắn.”
Thẩm Ngọc gật gật đầu, tiếp theo nhìn Quý Kiêu nói: “Ngươi có hai lựa chọn. Thứ nhất, chúng ta cho ngươi một phần linh thạch và hai bộ y phục, cộng thêm một tấm thông quan văn điệp, để ngươi có thể sống thật tốt. Thứ hai, giống như hắn, chúng ta đưa ngươi trở về, leo Đăng Tiên Thê. Không có linh thạch, cũng không có thông quan văn điệp. Tất cả đều dựa vào chính ngươi.”
Chung quanh lập tức phát ra vài âm thanh không nhỏ. Nếu không phải vừa rồi bị Thẩm Ngọc trách mắng một phen, lại thêm ánh mắt nàng đảo qua khiến họ khϊếp sợ, chỉ e lúc này đã lại ầm ĩ lên vì ghen tỵ rồi.
Thẩm Ngọc nói: “Các ngươi chẳng phải đều nói hắn là đứa con mang điềm xấu sao? Nếu đã vậy, giờ chúng ta cho hắn một cơ hội rời đi, mang theo điều bất tường ra khỏi các ngươi, các ngươi còn không muốn à?”
Nghe nàng nói như vậy, đám người vốn đang xôn xao tức khắc đồng loạt ngậm miệng lại.
Thẩm Ngọc lại lặp lại lần nữa với Quý Kiêu: “Ngươi chọn cái nào?”
Môi Quý Kiêu khẽ động, đột nhiên quỳ xuống, dùng sức dập đầu xuống đất, nhưng hắn lại phát hiện hành động của mình bị một lực lượng nào đó cản lại.
Vô hình vô sắc, giống hệt loại sức mạnh vừa rồi nàng dùng để đẩy lui đám người kia.
Trước mắt hắn chỉ nhìn thấy phần từ bắp chân trở xuống của người nọ, ánh mắt chăm chú vào đôi giày trắng có đường vân rõ ràng đẹp mắt kia, dáng vẻ người kia tự động hiện lên trong đầu hắn, tựa như bản thân nàng vốn đã mang theo một vầng hào quang rực rỡ, đủ để đoạt đi tâm hồn người khác.
Nàng rực rỡ như vậy.
Còn hắn lại dơ bẩn đến thế.
Quý Kiêu nhìn chằm chằm vào mu bàn tay của mình, ngay cả chính hắn cũng không nhận ra, một ý nghĩ đã lặng lẽ cắm rễ thật sâu trong đáy lòng hắn.
“Ta... chọn cái thứ hai.”
“Vậy đi thôi.” Thẩm Ngọc nói xong, một tay nắm lấy cánh tay hắn, đưa hắn nhảy vọt lên không trung.
Một đài sen khổng lồ lặng lẽ hiện ra giữa không trung. Tiêu Dục Trạch dùng Khốn Tiên Tỏa trói lấy ma tu, Lục Chi Thanh kéo theo Tạ Thiên Tấn, các sư đệ sư muội của Thiên Vân Tông chớp mắt đã đứng lên trên đó.
-
Quý Kiêu được đưa lên không trung, đứng trên một đài sen màu phấn trắng. Đài sen đang chở mọi người bay về hướng tông môn.
Hắn qua một lúc lâu mới tỉnh táo lại... hắn thật sự sắp rời khỏi trấn Ngũ Vân rồi, hắn dùng cách mà chính hắn cũng chưa từng nghĩ tới, thật sự đã nắm bắt được hi vọng, nắm bắt được cơ hội.
Trong nháy mắt, bao nhiêu chuyện xảy ra suốt những năm qua lần lượt hiện lên trước mắt hắn, cuối cùng quay trở về hiện thực, khóe môi Quý Kiêu không kìm được cong lên.
Hắn không nhịn được nhìn về phía người kia, người duy nhất chịu đứng ra bảo vệ hắn trong suốt bao năm qua...
Bỗng nhiên, gương mặt phóng đại của Thẩm Ngọc xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Quý Kiêu không kịp phòng bị, bị dọa tới mức hít mạnh một hơi.
Thẩm Ngọc nhìn chằm chằm hắn: “Thật ra vừa nãy ta đã định nói với đệ rồi.”
Quý Kiêu đột nhiên trở nên căng thẳng một cách khó hiểu: “Gì... gì cơ?”
Thẩm Ngọc chậm rãi mở miệng: “Lúc đệ định quỳ xuống dập đầu, đệ đã nhổ hạt kẹo hồ lô lên giày của ta, đệ biết không?”
Quý Kiêu: “...” ???