Lúc này, trên đường phố đã có không ít người qua lại, cộng thêm nhóm người bọn họ đang tụ tập trước cửa y quán, ai nấy đều ăn mặc bất phàm, ngay cả thiếu niên đứng giữa còn mặc trang phục môn phái của Thiên Vân Tông, thoáng chốc đã thu hút rất nhiều người vây xung quanh xem.
Các sư đệ sư muội nghe Thẩm Ngọc nói vậy, lập tức đồng loạt quay đầu nhìn sang phía bên trái của Tạ Thiên Tấn.
Những người dân bình thường đứng xem cũng tức khắc nhìn theo. Còn mấy người thường đứng gần phía trái kia, vừa nghe thấy hai chữ “yêu thú”, liền nhanh chóng tản ra hai bên.
Thế là, gã nam nhân vẫn đang ngơ ngác đứng giữa đám đông kia bỗng chốc lộ ra rõ ràng.
Người nọ ngẩn ra mất một giây, rồi lập tức quay người định chạy về phía rìa giống như những người khác.
Linh kiếm dưới sự điều khiển của Thẩm Ngọc tức thì phóng ra, “vυ"t” một tiếng, chắn ngang trước mặt hắn, chặn luôn đường chạy của đối phương.
Gã nam nhân thấy không tránh được, sắc mặt tức khắc thay đổi, giận dữ quát lên: “Ngươi làm gì vậy! Ngươi ngăn ta lại là có ý gì? Chẳng lẽ ta chính là "yêu thú" ngươi nói sao? Ta là người sống sờ sờ đây này, chẳng lẽ ngươi là tu sĩ thì có thể tùy tiện gϊếŧ hại người vô tội à!”
Hắn vừa nói vừa quay sang hai bên gọi mấy người quen biết: “Lão Lưu, lão Lý, ta sống ở trấn này bao nhiêu năm rồi, quan hệ với các ngươi thân thiết thế nào chứ! Ngày thường ta làm gì, gây ra chuyện gì, chẳng lẽ các ngươi không biết sao? Nếu ta là yêu thú, chẳng phải sớm đã nuốt hết các ngươi vào bụng rồi à!”
Bộ dạng hắn kiên định bất khuất như vậy khiến những người xung quanh quen biết hắn lập tức mềm lòng, không nhịn được mà phụ họa theo: “Đúng thế, vị tiên tử này, hắn là hàng xóm bao năm nay của bọn ta, mọi người đều hiểu rõ nguồn gốc lai lịch cả, sao có thể là yêu thú như ngươi nói được?”
“Phải đấy! Hơn nữa, nếu yêu thú mà có thể hóa thành hình người... chẳng phải thiên hạ đại loạn rồi sao?”
Các sư đệ sư muội của Thiên Vân Tông nghe vậy, theo bản năng phản bác ngay: “Yêu thú mà hóa được hình người thì đều là dựa vào bản thân khổ tu mà thành, gọi là yêu tu. Yêu tu dù có thế nào đi nữa, vì tránh nhiễm nhân quả cũng sẽ không tùy tiện gϊếŧ người vô tội, sao lại có chuyện thiên hạ đại loạn được chứ!”
Mấy người vừa mới nói đỡ cho gã nam nhân kia tức khắc trở nên câm lặng.
Cũng có sư đệ lần đầu ra ngoài chưa có nhiều kiến thức, lại thêm tu vi thấp nhìn không ra vấn đề, nhỏ giọng nói: “Nhưng mà người này nhìn qua cũng chỉ là phàm nhân thôi, làm gì có yêu thú nào lại phụ thân lên người được... chẳng lẽ sư tỷ nhìn nhầm rồi à?”
Thẩm Ngọc đáp: “Yêu thú thông thường thì đương nhiên không thể phụ thân, nhưng đây không phải là yêu thú bình thường. Các ngươi quên mất tại sao chúng ta lại vào trấn này rồi sao?”
Lục Chi Thanh ngẩn người: “Sư tỷ, ý tỷ là hắn...”
Vừa nói đến đây, thanh linh kiếm đang chắn trước mặt gã nam nhân bỗng nhiên bộc phát ra một luồng kim quang, chuôi kiếm lập tức lao mạnh về phía trán hắn.
Người xung quanh đột nhiên bị dọa sợ một phen, chỉ cảm thấy thanh kiếm kia như muốn đập nát đầu người vậy, lập tức hét lên rồi bỏ chạy, nhưng lại không kìm được lòng hiếu kỳ, từng người từng người trốn sau lưng đám sư đệ sư muội, ló đầu ra nhìn.
Kim quang vẫn chưa tan hết, chỉ thấy phía trước trán gã nam nhân kia bỗng xuất hiện một bóng dáng hư ảo màu tím, lúc này đang bị linh kiếm hút ra khỏi thân thể hắn.
Hư ảnh thấy mình không còn cách nào chống cự được, trong mắt lóe lên một tia hung ác, ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó chủ động thoát khỏi thân thể gã nam nhân, mạnh mẽ đánh bật linh kiếm ra, rồi nhanh chóng tìm kiếm trong đám đông một người yếu ớt nhất, có lợi nhất với mình. Nó lập tức lao xuống, đâm thẳng vào cơ thể thiếu niên đứng cách nó khá gần kia.
Quý Kiêu không kịp tránh đi, chỉ cảm giác trước mắt thoáng qua một làn khí tím, toàn thân tức khắc bị khí thế của yêu thú bao phủ. Dù trong lòng hắn cũng không hẳn cảm thấy sợ hãi, nhưng thân thể theo bản năng vẫn run lên không kiểm soát được. Hắn nghiến chặt răng, cái hạt quả vẫn chưa nhả ra lúc này đang chịu áp lực giữa hai hàm răng.
“Ra đây!” Thẩm Ngọc một tay nắm lấy linh kiếm, mũi kiếm lập tức đâm thẳng tới giữa trán Quý Kiêu.
Thân thể yêu thú kia vừa dung nhập vào được một nửa, liền bị linh lực nàng phát ra thu hút, mất kiểm soát mà ngã bật về phía sau, chỉ trong một thoáng choáng váng đã phát hiện bản thân hoàn toàn bại lộ trước mắt mọi người.
Các sư đệ sư muội bên cạnh nhanh chóng nối tiếp theo động tác của Thẩm Ngọc, từng người từng người lấy ra pháp bảo của mình, từng tầng từng tầng bao vây giam giữ mộng yểm thú lại.