“Ây dà, đây chẳng phải là nghe người ta kể lại sao! Trọng điểm tiếp theo là, sau khi mẫu thân của hắn mất, hắn được một lão ăn mày thu nhận, kết quả chưa đầy một năm sau, lão ăn mày đó cũng chết luôn rồi!”
Lúc này sắc mặt của Thẩm Ngọc mới hơi thay đổi: “Rồi sao nữa?”
“Sau đó ta lén đi nhìn thử một cái, thì ra lão ăn mày kia là bệnh chết. Nhưng quan trọng nhất là, hai năm sau, có một vị tu sĩ chuyên về bói toán đi ngang qua trấn, người này chính là Tử Dương tiên tôn, một nhân vật rất nổi tiếng của Vạn Pháp Môn, chuyên đi vân du khắp nơi đấy! Khi tiên tôn bói toán cho một người hữu duyên trong trấn, vừa khéo nhìn thấy đứa trẻ trong đám ăn mày bên đường kia, liền thốt lên kỳ quái. Tiên tôn nói mệnh cách đứa trẻ này vô cùng kỳ lạ, cực kỳ khó nhìn rõ, nhưng rõ ràng có thể cảm giác được, đứa trẻ này rất là bất tường!”
Thẩm Ngọc hồi tưởng lại trong đầu một lượt, phát hiện ra vị Tử Dương tiên tôn này trong nguyên tác chỉ từng xuất hiện đúng một lần, chỉ để nói rằng nữ chính tư chất phi phàm, trên người có điềm lành vây quanh. Người phàm có thể không biết, nhưng những người tu luyện bọn họ đều rất rõ, Tử Dương tiên tôn này tuyệt đối không dễ dàng khen ngợi người khác. Một lần xuất hiện ấy, trực tiếp giúp danh tiếng của nữ chính trong giới tu luyện ở Thanh Uyên giới lại càng vang xa hơn.
Trong sách về Tử Dương tiên tôn chỉ viết mỗi một đoạn như thế, ngoài ra không nhắc đến gì khác nữa, chuyện của trấn Ngũ Vân này... càng không hề đề cập tới.
Y tu nhịn không được lại nói tiếp: “Sư tỷ à, lần này ta thật sự đã nói hết sạch rồi đấy. Chuyện của Tử Dương tiên tôn ta không giấu giếm một chút nào, tỷ ít nhiều cũng nên lưu tâm chứ. Cái chuyện mệnh cách này ấy mà, thật sự chẳng ai có thể nói rõ được đâu. Nhưng mà đứa trẻ Quý Kiêu này, thật sự rất đáng thương...”
Thẩm Ngọc hỏi: “Tử Dương tiên tôn lúc ấy nói ngay tại chỗ mấy câu đó sao?”
Y tu đáp: “Phải, lúc ấy tất cả người trong trấn đều có mặt.”
Thẩm Ngọc khẽ cười: “Vậy thì hắn quả thực rất ác tâm đấy nhỉ.”
Y tu nhất thời chưa phản ứng kịp: “Hả?”
Thẩm Ngọc nói: “Chính ngươi cũng nói rồi, chuyện mệnh cách này không ai có thể nói rõ. Tử Dương tiên tôn dựa vào đâu mà dám chắc cả đời người ta nhất định phải đi theo đúng con đường của mệnh cách, một chút thay đổi cũng không có chứ?”
Nói xong, nàng xoay người, bước vài bước tới bên cạnh thiếu niên đang đứng đợi bên tủ thuốc.
Quý Kiêu nắm chặt bàn tay, ngón trỏ vô thức cọ nhẹ vào góc áo đã rách.
“Há miệng.”
“... Cái gì?”
Thẩm Ngọc nhanh chóng nhét vào miệng hắn một thứ.
“Ngọt không?”
Quý Kiêu còn chưa nhìn rõ, theo phản xạ vô thức nhai nhai mấy cái, cắn phải một lớp vỏ giòn, đầu lưỡi chạm vào một cái hạt cứng, lập tức mở to mắt ra.
Trong miệng hắn lan tỏa một vị ngọt thơm, là vị ngọt mà từ khi có ký ức tới giờ hắn chưa từng được nếm thử, rõ ràng chỉ là vị ngọt thanh nhẹ không ngấy, thế mà hắn lại như thể bị ngọt đến hơi lâng lâng say.
Một bên má của Quý Kiêu phồng lên, mơ hồ đáp: “... Ngọt.”
Thẩm Ngọc ngạc nhiên nói: “Chất lượng kẹo hồ lô nhà kia tốt vậy sao? Ăn không hết để lại qua đêm mà vẫn không hề thay đổi mùi vị.”
Động tác nhai của Quý Kiêu lập tức cứng lại.
Thẩm Ngọc cảm thán hai tiếng, bước qua ngưỡng cửa, vừa khéo đυ.ng phải một đám sư đệ sư muội đang đi tới.
“Các ngươi tới vừa đúng lúc, bên này ta đã xử lý xong rồi, đi thôi, giờ phải đi tìm... Ồ? Vị này là?”
Ánh mắt nàng dừng lại trên người thiếu niên phía sau Lục Chi Thanh, nhận ra đối phương chính là một người sống sót khác trong căn nhà trước đó.
Thiếu niên kia lúc này đã đổi sang một bộ y phục sạch sẽ, nhìn hoa văn bên mép áo, hẳn là trang phục của Thiên Vân Tông.
Thiếu niên bước lên phía trước, liếc Quý Kiêu một cái đầy đắc ý, sau đó hào phóng, thoải mái nói: “Tạ Thiên Tấn bái kiến đại sư tỷ.”
Ngữ khí này, dường như đã coi bản thân là người của tông môn rồi vậy.
Sắc mặt Quý Kiêu thoáng chốc trở nên trắng bệch.
Trong truyện, người của Thiên Vân Tông thường hay nổi lòng từ bi thu nhận những người đáng thương, nên Thẩm Ngọc cũng chẳng thấy lạ. Nàng chỉ nhàn nhạt gật đầu, nói: “Biết rồi.”
Tạ Thiên Tấn vừa mới vui vẻ định nói gì đó, Thẩm Ngọc lại tiếp lời: “Chỉ là không biết vị yêu thú bên cạnh này, đang nhìn cái gì vậy?”