Dường như đây là lần đầu tiên hắn gần gũi với một người đến mức này, trực tiếp cảm nhận được sự tiếp xúc giữa da thịt với nhau.
“Ngươi sao thế này? Sao mặt lại nóng lên vậy? Chẳng lẽ phát sốt rồi à?” Thẩm Ngọc nghi hoặc nói.
“... Nói bậy! Rõ ràng là tay ngươi quá nóng!”
Thẩm Ngọc đáp: “Sao có thể thế được? Tu vi ta cao như vậy, lòng bàn tay nhiệt độ đáng lẽ không nóng cũng chẳng lạnh, vừa khéo, rất dễ chịu mới đúng.”
Tai Quý Kiêu lập tức đỏ bừng lên: “Ngươi, ngươi thật đúng là vô sỉ!”
Y tu kia búng nhẹ vào ngân châm, thu lấy ma khí tràn ra vào bên trong hồ lô, lên tiếng than một câu: “Hai người đừng cãi nữa, lúc dẫn ma khí ra ngoài cơ thể nóng lên là hiện tượng bình thường, đợi dẫn hết ra rồi thì tự nhiên sẽ trở lại như cũ thôi.”
Thẩm Ngọc nói: “Ồ, ta đã nói mà, tay ta làm sao có thể có vấn đề được.”
Quý Kiêu ngậm miệng không đáp, hai má bị che dưới bóng tối vẫn nóng bừng, trong lòng lại cảm giác khó chịu như thể có sâu bò qua.
Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, hắn nhất định sẽ đem kẻ đang trêu chọc hắn này băm vằm thành vạn đoạn... trừ khi nàng chịu ngậm miệng lại!
-
Khi việc chữa trị kết thúc thì trời đã sáng rõ, bên ngoài y quán, những người bán hàng rong buổi sáng đã bày hàng được một lúc lâu rồi.
Người tu luyện thức trắng một đêm thì chẳng sao, nhưng Quý Kiêu vốn là người thường, mặc dù hiệu lực của linh đan vẫn còn, giờ phút này dưới mắt cũng đã xuất hiện quầng thâm.
Y tu theo thông lệ phải ghi lại họ tên và bệnh trạng của người bệnh.
“Ngươi tên là gì?”
“Quý Kiêu.”
Y tu ngẩn ra một chút, sau đó cầm bút lên nói: “Quý nào? Kiêu nào?”
Quý Kiêu chú ý tới thần sắc của hắn, mím môi đáp: “Quý trong Quý tiết (mùa hè). Kiêu trong mã kiêu (chữ "kiêu" trong "ngựa khỏe").”
Bàn tay cầm bút của y tu hơi khựng lại, sau khi ghi chép xong thì muốn nói lại thôi nhìn về phía Thẩm Ngọc: “Sư tỷ, tỷ...”
Thẩm Ngọc thở dài: “Sao từng người các ngươi nói chuyện ai nấy đều như ma ám thế hả, có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra.”
Y tu vẻ mặt khó xử nói: “Chuyện này... cũng không tiện nói thẳng ra được.”
Thẩm Ngọc nhìn thấy ánh mắt đối phương cứ đảo tới đảo lui, còn nháy mắt ra hiệu, nàng cạn lời đi sang một bên. Người kia vội vàng lon ton đi theo, nhỏ giọng nói: “Sư tỷ à, vừa rồi chính chủ đang đứng ngay đó nên ta mới khó nói...”
Thẩm Ngọc nói: “Ngươi tưởng ngươi nháy mắt như thế là hắn không nhìn thấy à?”
Y tu ngẩn ra: “Ơ, ta rõ ràng vậy sao?”
Thẩm Ngọc đáp: “Ngươi tưởng người ta bị mù chắc? Nếu không thấy thì giờ hắn sẽ ngoan ngoãn đứng đằng kia không qua đây sao?”
Y tu giật mình: “Cũng đúng nhỉ. Nhưng mà có chuyện này ta đã gặp rồi, vẫn nên nói ra thì hơn.”
Thẩm Ngọc bày ra vẻ mặt sẵn sàng lắng nghe: “Chuyện gì? Ngươi nói Quý Kiêu à?”
“Đúng vậy! Sư đệ ta đây đã ở trấn Ngũ Vân nhiều năm rồi, những chuyện bí mật cũng biết không ít. Đừng nói là mấy tên ăn mày bên đường, ngay cả những quan viên trong trấn nhà ai có mấy đứa con riêng ta cũng đều biết rõ...”
Thẩm Ngọc chậc chậc hai tiếng: “Nói trọng điểm.”
“Ồ, ta cũng không rõ vị tiểu huynh đệ này có quan hệ thế nào với sư tỷ. Nhưng mà ta vào tông môn nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên thấy sư tỷ quan tâm một người như thế, cũng là lần đầu thấy sư tỷ có biểu cảm khác lạ với người khác ngoài Tiêu sư huynh. Nghĩ đến, hắn đối với sư tỷ chắc cũng rất quan trọng. Nếu vậy thì ta phải nói rõ chuyện mình biết ra mới được, tránh để sau này sư tỷ nghe từ nơi khác lại sinh lòng hiềm khích với hắn, lỡ tay làm người ta chết mất thì không ổn... À.”
Thẩm Ngọc: “Làm chết?”
Y tu vội “phì” một tiếng: “Ấy, nhầm nhầm rồi. Sư tỷ ngày thường tuy lãnh đạm thật đấy, nhưng đối xử với những người đồng môn chúng ta vẫn rất tốt.”
Thẩm Ngọc: “Khi nói câu này, vẻ mặt ngươi có thể đừng chột dạ đến thế không?”
Y tu nhẹ nhàng tự vỗ vào miệng mình một cái: “Ài, còn không phải vì hôm nay sư tỷ bỗng trở nên thân thiện hơn nhiều sao, còn biết đùa giỡn với mấy sư đệ chúng ta nữa, khiến ta lỡ miệng không giữ lời rồi. Trọng điểm là đứa trẻ Quý Kiêu này đây. Ta nghe nói, ban đầu hắn cùng mẫu thân của hắn chuyển đến trấn chúng ta là vì hắn vừa mới sinh ra đã khắc chết cha mình, thế nên cả nhà bị người ta đuổi ra khỏi cửa. Kết quả chuyển tới trấn Ngũ Vân chưa được năm năm, hắn lại khắc chết luôn cả mẫu thân mình!”
Thẩm Ngọc hờ hững “ừ” một tiếng: “Còn gì nữa không? Ngươi tu luyện bao nhiêu năm rồi mà còn tin vào mấy chuyện kiểu này?”