Chương 40: Xào ớt

Lục Cảnh Lê nói đến chuyện này liền hứng thú, tiếp tục buôn chuyện với Quý Ly: "Ai nói không phải chứ, Lý Khiếu này sinh ra xinh xắn, tính tình lại mềm mỏng, chẳng giống người mẹ chanh chua của hắn chút nào. Cha hắn là Lý Lão Nhị thích uống rượu, uống say rồi lại đánh người, Vương thị lại đanh đá, lại còn thiên vị, thương hai đứa con trai, chẳng thương Lý Khiếu chút nào, việc nặng việc nhẹ trong nhà đều là hắn làm, chẳng thấy hắn gầy hơn cả ta sao."

Quý Ly cụp mắt xuống nói: "Hắn cũng không dễ dàng gì." Giống như nhìn thấy một Quý Ly khác.

Lục Cảnh Lê nói: "Vậy lần sau gặp hắn thì đừng tỏ thái độ với hắn nữa, nghe nói Vương Ngọc Hoa vẫn luôn tính toán gả hắn cho nhà giàu để lấy tiền sính lễ đấy."

Quý Ly lặng lẽ thở dài một tiếng, không nói gì nữa.

Về đến nhà, Vân Xuân Lệ đã chuẩn bị xong gia vị để xào tương nấm, đợi Quý Ly và Lê ca nhi cõng nấm kê về, bà liền ra đón, đỡ lấy gùi trên vai hai người.

"Đồ đã chuẩn bị xong cả rồi, cứ để ta rửa, con cứ lo việc của con đi."

Vân Xuân Lệ và Lê ca nhi ở giếng nước trong sân bắt đầu múc nước rửa nấm mối, Quý Ly quay người đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị xào gia vị.

Cho lạc và đậu nành vào chảo rang đến khi vàng giòn, rồi đổ thêm nửa bát vừng vào, tiếp tục rang. Tiếp theo là xào các loại hương liệu, tương ngon hay không là phụ thuộc vào tỷ lệ gia vị.

Quý Ly cho vào chảo thảo quả, sả, tiểu hồi hương, quế, bạch chỉ, đinh hương, cam thảo, đậu khấu đỏ, dành dành,... cuối cùng rắc thêm một nắm lớn hạt tiêu, trong quá trình rang phải đảo liên tục để tránh bị cháy, thời gian cũng rất quan trọng, không được rang quá ngắn cũng không được rang quá lâu, sau khi rang xong thì cho tất cả vào cối giã nhuyễn thành bột.

Cuối cùng là đến công đoạn xào ớt. Ớt chỉ thiên phơi khô được cắt nhỏ, cho vào chảo sắt nóng hổi. Mùi cay xộc thẳng vào mũi, khiến Quý Ly cay xè nước mắt giàn giụa, hắt hơi liên hồi.

Lục Cảnh Sơn đúng lúc đi lấy dụng cụ, ngang qua phòng bếp, ngửi thấy mùi này, nhíu mày không khỏi. Thấy Quý Ly vẫn đứng bên bếp đảo ớt, hắn khẽ cong ngón tay, xoay người về phòng lấy một mảnh vải.

"Hắt xì!" Quý Ly vừa lau nước mắt xong, lại hắt hơi một cái rõ to.

"Để ta." Lục Cảnh Sơn tiếp nhận cái xẻng trong tay y, tiếp tục đảo ớt trong chảo, một tay đưa cho y một mảnh vải ướt.

"Dùng cái này che mũi miệng sẽ dễ chịu hơn nhiều." Hắn thấy mắt Quý Ly đã đỏ hoe, vì nước mắt mà đôi mắt long lanh như suối trong, chóp mũi cùng gò má đều ửng hồng.

Lục Cảnh Sơn im lặng một lát, cảm thấy dáng vẻ này của y thật sự rất đẹp.

"Cảm ơn." Quý Ly che mũi miệng, đưa tay nhận lấy mảnh vải, đầu ngón tay vô tình chạm vào lòng bàn tay Lục Cảnh Sơn.

Một trận tê dại chạy thẳng đến tận đáy lòng, Lục Cảnh Sơn cảm thấy cả người khẽ run lên, ngứa ngáy nơi lòng bàn tay như lan truyền khắp huyết quản, chảy dọc khắp cơ thể.

--

Lục Cảnh Sơn khàn giọng nói: "Không, không cần cảm ơn."

Quý Ly lặng lẽ che mũi miệng, đứng sau lưng chàng nhìn hắn xào ớt khô, xương bả vai theo động tác vung xẻng mà nhấp nhô lên xuống, lưng hắn thật rộng.

Mùi cay xộc trong bếp dần dần tan bớt, ớt được xào đến khi giòn tan, Lục Cảnh Sơn liền đi ra ngoài. Quý Ly tiến lên đổ ớt vào cối, giã thành bột mịn.

"Quý ca nhi, ta đã xé nấm trâm thành sợi nhỏ như con dặn rồi đây." Vân Xuân Lệ bưng thau gỗ vào bếp, vừa vào đã bị mùi ớt xộc lên mũi, suýt nữa thì nghẹt thở: "Trời đất quỷ thần ơi, sao cay thế này! Mau ra ngoài hít thở không khí, kẻo ngạt thở mất!"

Lục Cảnh Lê nín thở xông vào bếp, kéo Quý Ly ra ngoài. Hai người đứng ở sân, Quý Ly mỉm cười đưa mảnh vải ướt trong tay cho Vân Xuân Lệ và Lê ca nhi xem.

"Ta không sao đâu, Cảnh Sơn ca cho ta cái này, còn giúp ta xào ớt nữa."

Vân Xuân Lệ nhìn mảnh vải trong tay y, khóe miệng nhếch lên rồi lại hạ xuống, chàng trai tốt, xem ra cũng không phải khúc gỗ!

Ngược lại Lục Cảnh Lê kêu lên một tiếng, làm Quý Ly giật mình.

"Cảnh Sơn ca hình như mỗi lần ngửi thấy mấy thứ này đều nổi mẩn!"