Kể cả không có độc, chỉ đơn thuần cắn bị thương cháu ngoại gái của bà thì cũng không được!
Bà bên này vừa lo vừa sợ muốn ch.ết, một lòng lo lắng cho cháu ngoại gái, kết quả cháu ngoại gái thì hay rồi, ngược lại còn cản bà, nói đỡ cho con rắn kia?
"Bà vừa thấy nó cắn cháu rồi!" Phùng Tú Văn đương nhiên không thể đi so đo với một đứa trẻ mới 6 tuổi, chỉ có thể cố gắng dỗ dành: "Bé Linh ngoan, mau để bà ngoại đuổi con rắn đó đi!"
"Không có không có, vừa rồi em ấy không cắn cháu! Cháu không đau chút nào cả!" Lăng Linh lắc đầu giải thích, giải thích xong chính mình cũng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Đúng nhỉ, vì sao đầu ngón tay của mình lại không đau chút nào?
Lăng Linh trước đó không để ý, lại theo thói quen dùng đầu ngón út bị thương kia của mình chọc chọc, vốn dĩ vết thương nhỏ vẫn luôn hơi đau nhói, vậy mà chốc lát sau đã không còn cảm giác gì nữa.
Lăng Linh nghiêng đầu, khó hiểu đưa cánh tay đang giấu sau lưng ra, giơ ngón trỏ của mình lên nhìn nhìn, vết thương nhỏ vốn còn hơi sưng đỏ thế mà đã biến mất không thấy đâu.
"Ơ?" Lăng Linh nghi ngờ kêu lên một tiếng.
Nhưng không đợi cô tìm tòi nghiên cứu kỹ, Phùng Tú Văn đã chớp lấy cơ hội, lại lập tức đưa tay tới định túm con rắn nhỏ từ trên cánh tay Lăng Linh xuống.
Lăng Linh theo bản năng né tránh, tức khắc vứt chuyện vết thương đột nhiên biến mất ra sau đầu, một lần nữa giấu tay ra sau lưng, nói lý với bà ngoại: "Bà ngoại! Bé rắn thật sự không cắn cháu! Cũng sẽ không cắn cháu đâu! Tay cháu đưa đến tận miệng em ấy mà em ấy còn không cắn, sau này chắc chắn cũng sẽ không cắn cháu!"
Đừng nhìn cô bé vóc người nhỏ nhắn nhưng thân thể lại linh hoạt, thật sự bướng bỉnh lên không cho Phùng Tú Văn chạm vào thì nhất thời Phùng Tú Văn đúng là không làm gì được cô.
"Được rồi được rồi, bà không bắt nó! Cháu cho bà xem một chút là được chứ gì!"
Phùng Tú Văn đành nhượng bộ, đứng thẳng người, sa sầm mặt nghiêm túc nhìn Lăng Linh, nói lý với cô: "Bà xem xem rốt cuộc có độc hay không được chưa? Lỡ như có độc, dù bây giờ không cắn cháu, sau này nếu không cẩn thận chạm phải cháu thì làm sao bây giờ?"
Lăng Linh cũng là kiểu tính cách mềm mỏng thì được, cứng rắn thì không, hơn nữa bà ngoại trông có vẻ thật sự không định bắt bé rắn nữa, lúc này mới từ từ đưa cánh tay ra để lộ sinh linh bé nhỏ vẫn luôn quấn chặt trên cổ tay mình.