"A!" Đầu ngón tay đột nhiên bị bao bọc bởi sự ấm áp ẩm ướt, Lăng Linh không khỏi kêu lên một tiếng.
Phùng Tú Văn đi tới nhìn thấy cảnh này tức thì sợ đến hồn sắp bay mất, một tay vội vàng kéo cô bé Lăng Linh ra, tay kia trực tiếp định tóm lấy "con rắn nhỏ".
Cô bé Lăng Linh thì bị bà kéo ra rồi nhưng bà lại chẳng chạm được vào mép của "con rắn nhỏ".
Đừng nhìn "con rắn nhỏ" vừa mảnh vừa bé, còn chưa dài bằng một bàn tay của Phùng Tú Văn nhưng thân hình lại vô cùng linh hoạt, tốc độ của Phùng Tú Văn đã rất nhanh rồi mà vẫn bị nó nhẹ nhàng né được.
Càng ch.ết người hơn là nhân lúc né tránh cú vồ của Phùng Tú Văn: "con rắn nhỏ" còn thuận thế chui ra khỏi chiếc găng tay len, men theo đầu ngón tay của cô bé Lăng Linh bò thẳng lên cánh tay, quấn lấy cổ tay cô bé.
"Bé Linh!"
Phùng Tú Văn hoảng sợ hét lên một tiếng, động tác trên tay không ngừng, tiếp tục bắt "con rắn nhỏ": "Cháu đừng động đậy!"
Cô bé Lăng Linh không bị "con rắn nhỏ" dọa sợ, ngược lại còn bị phản ứng của bà ngoại làm cho giật mình.
Tuy vừa rồi bé rắn ngậm lấy ngón tay cô nhưng căn bản không hề cắn cô, cô cảm thấy theo bản năng rằng bé rắn sẽ không làm tổn thương mình, dù sao cũng là cô ấp nở bé rắn ra mà, là mẹ của bé rắn, sao bé rắn lại có thể làm tổn thương cô được chứ?
Cho nên dù biết Đản Đản là một con rắn, cô cũng không sợ.
So ra thì bà ngoại đang la lớn và dường như muốn bắt lấy bé rắn còn đáng sợ hơn, hơn nữa lực bà ngoại nắm cô rất mạnh, làm cô hơi đau.
Bất quá, bé Lăng Linh cũng rất nhanh phản ứng lại, bà ngoại hẳn là đang lo lắng cho mình.
Tuy cái đầu nhỏ của cô vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu rõ một số chuyện và đạo lý nhưng cô cũng biết có một vài loài rắn sẽ làm hại con người, bà ngoại có lẽ là sợ bé rắn sẽ cắn cô.
"Bà ngoại! Bà đừng bắt bé rắn!" Cô bé Lăng Linh trực tiếp giấu cánh tay đang bị bé rắn quấn lấy ra sau lưng, dùng hành động thực tế để bảo vệ bé rắn không cho bà ngoại chạm vào, còn giải thích thay cho bé rắn: "Bé rắn không cắn người đâu ạ!"
Phùng Tú Văn sắp sốt ruột đến ch.ết rồi, vừa nghe cháu ngoại gái nhà mình còn nói những lời như vậy tức thì giận đến muốn đánh cho một trận.
Nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, bà đột nhiên thấy một con rắn đang ngậm ngón tay của cháu ngoại gái mình, con rắn đó toàn thân trắng trong pha chút sắc xanh nhạt, đẹp thì đẹp thật nhưng cái gọi là sinh vật càng đẹp thì càng có độc, con rắn con mới bé tí tẹo thế này, Phùng Tú Văn cũng không nhận ra đây là loài gì, rốt cuộc có độc hay không, Phùng Tú Văn có thể không sợ sao!?