Mặc dù... tình hình của cậu hiện tại dường như có chút đặc biệt. Con non của sinh vật hai chân này đã đánh thức cậu, người vẫn luôn ngủ say trong vỏ trứng, hơn nữa còn dùng linh khí thuần khiết nhất để giúp cậu chui ra khỏi vỏ - nói theo lý thì hẳn là được xem như ân nhân của cậu đi.
Nhưng mà!
Cậu chính là con trai của Thanh Thương Long Vương đứng đầu Long tộc, cho dù là người của Long tộc nhìn thấy cậu cũng phải quỳ xuống gọi một tiếng Tiểu Long Quân, lẽ nào một chủng tộc như sinh vật hai chân nhìn thấy cậu lại không cần phải năm vóc sát đất, ba quỳ chín lạy hay sao?
Lúc này chỉ bảo sinh vật hai chân nhỏ bé này quỳ xuống thỉnh an mà thôi, không quá đáng chứ?
Mặc dù đã ở trong trứng hơn hai nghìn năm nhưng Tiểu Long Quân vừa mới nở rốt cuộc chưa từng trải sự đời, chỉ hành động dựa vào nhận thức trong ký ức truyền thừa.
Dù là vậy, đối mặt với "ân nhân bé nhỏ" đã đánh thức mình, cho dù ân nhân bé nhỏ là sinh vật cấp thấp yếu ớt đến mức cậu trong hình thái vừa mới nở này cũng có thể dễ dàng nghiền nát, Tiểu Long Quân cao quý lại không có cách nào hoàn toàn vênh váo ra lệnh, âm thanh bảo đối phương quỳ xuống thỉnh an có chút yếu ớt đi.
Sau khi đối diện với đôi mắt to trong veo của cô bé, Tiểu Long Quân càng thêm chột dạ, nghĩ rằng hay là nể tình cô bé là "ân nhân", không bắt cô bé quỳ xuống thỉnh an nữa?
Nghĩ vậy, Tiểu Long Quân cũng làm như vậy.
Tiểu Long Quân lại ngẩng đầu lên: "Gào ô gào ô…"
Thôi được rồi, bổn long quân đặc cách miễn lễ thỉnh an.
Âm thanh non nớt nhỏ bé đánh thức cô bé Lăng Linh khỏi sự ngây ngẩn, cô bé ngạc nhiên vui mừng mở to hai mắt, giơ một ngón tay trắng nõn mũm mĩm, chọc thẳng vào cái đầu nhọn nhỏ của sinh vật dài.
"Đản Đản Đản Đản, em không phải gà con à!" Phùng Tú Văn vừa đi đến sau lưng cô bé Lăng Linh thì nghe thấy giọng nói non nớt đầy phấn khích của cô bé.
"Gào ô gào ô gào ô!"
Sinh vật hai chân to gan! Lại dám chọc bổn long quân! Đúng là đại bất kính!
Tiểu Long Quân vô cùng bực bội, tuy ngón tay của sinh vật hai chân nhỏ bé này mềm mại, còn mang theo mùi hương ngọt ngào thoang thoảng, lực chọc vào người cậu cũng rất nhẹ, căn bản không đau không ngứa nhưng Tiểu Long Quân với khí phách cao quý của Long tộc trong xương cốt vẫn cảm thấy mình bị mạo phạm.
Cái đầu nhỏ linh hoạt chuyển động, tránh đi ngón tay trắng nõn kia, miệng há ra, biến bị động thành chủ động, ngậm lấy đầu ngón út của cô bé Lăng Linh.