Chương 53

Cậu ta cười cái gì?

Có gì buồn cười?

Ánh mắt nhìn Lăng Linh tại sao lại mờ ám như vậy?

Chẳng lẽ có ý đồ xấu với Lăng Linh?

Dám tơ tưởng đến người phụ nữ của bổn long quân!

Một con người nhỏ bé sao dám!

Long quân Huyền Thương tức giận không thôi.

Trong nháy mắt, Cao Ninh chỉ cảm thấy nhiệt độ không khí xung quanh lại lần nữa hạ xuống đột ngột như rơi vào hầm băng.

Cao Ninh lập tức không cười nổi nữa, xoa xoa cánh tay nổi da gà, trong lòng hơi có chút rợn gáy.

Cuối xuân đầu hạ, nhiệt độ cũng đều hơn hai mươi độ, là cái tầm mặc áo khoác đồng phục mỏng còn cảm thấy hơi nóng, sao lại đột nhiên lạnh buốt như vậy.

Chỗ ngồi của cậu ta không phải là có thứ gì đó bẩn thỉu đấy chứ...

Bên này Cao Ninh đã bắt đầu thầm niệm "Giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội" trong lòng, phía sau Lâm Miêu Miêu thấy Lăng Linh mãi không để ý đến mình nhưng lại thấy được động tác nhỏ của Cao Ninh vỗ cô, biết cô bạn thân của mình vừa rồi chắc chắn đang ngủ gật.

Lúc này bạn thân cuối cùng cũng tỉnh, Lâm Miêu Miêu cũng không bỏ cuộc, tiếp tục gọi tiếng thứ ba: "Lăng Linh!"

Lần này Lăng Linh nghe thấy, dùng sách che mặt, quay đầu, lướt qua một loạt gương mặt của các bạn học ở giữa, nhìn thấy cô từ trong khe hở.

Sau đó thấy Lâm Miêu Miêu vẫy vẫy tay với mình: "Mau nhìn phía trước! Phía trước!"

Lăng Linh: "..."

Tại sao lúc gọi mình không nói thẳng ra luôn đi? Nhìn đầu mình quay tới quay lui vui lắm sao?

Nếu đây không phải là bạn thân của cô thì cô đã nổi cáu rồi.

Cô thật sự muốn xem, phía trước rốt cuộc có cái gì mà khiến cô bạn thân này của mình phải làm vậy.

"Các em, trật tự một chút!" Bục giảng đột nhiên bị gõ mạnh hai cái, đồng thời truyền đến giọng của thầy chủ nhiệm.

Lăng Linh giật nảy mình, lúc này mới phản ứng lại là thầy giáo đã đến thật, vội vàng quay đầu lại, bỏ sách xuống, ngồi thẳng người với vẻ mặt ngoan ngoãn nhìn về phía trước.

Vừa nhìn một cái đối diện với một đôi mắt đầy oán khí, đang nhìn mình chằm chằm.

Lăng Linh đầu tiên là ngẩn người, bị ánh mắt này nhìn đến không hiểu ra sao, một lúc sau mới từ từ nhận ra chủ nhân của đôi mắt đó.

Lại là cậu bạn tự xưng là Đản Tử gặp ở cổng trường ngày hôm qua?

Trong nháy mắt, Lăng Linh nghi ngờ không biết có phải mình vẫn đang ở trong mơ hay không. Thậm chí biểu cảm của cậu bạn kia còn có chút giống với trong giấc mơ tối qua của cô.